2013/04/16

Tháng Tư bốc cháy


Lửa lan từ sáng sớm, khi những cánh lựu cuối cùng rụng xuống sàn kéo theo những quả be bé mới ươm. Những trái vàng cam chưa kịp lớn đã từ giã thân mẹ, để bốc cháy cùng tháng Tư.
Thốt nhiên, những buổi sáng dậy sớm trở nên buồn bã khó hiểu. Không hiểu vì đâu thói quen dậy sớm xuất hiện những ngày gần đây, như thể tôi đang tiếc nuối thời gian, như thể tôi đang tiếc nuối nỗi buồn của chính mình. Cũng không hiểu vì đâu thói quen nằm nghe nhạc trên sàn đất lạnh trở lại, dù có rất nhiều kiến trong phòng. Tôi không còn mơ thấy mình bị kiến ăn, cảm giác tan rã cũng biến mất. Chỉ man mác một cảm giác buồn bã khó hiểu khi nhìn bầu trời xanh gắt ngoài cửa sổ. 
Thốt nhiên tôi nhớ K. Rõ nét và vẹn nguyên, từ hình hài đến cảm giác. Người duy nhất trên đời không bao giờ thay đổi. Vĩnh viễn không. Đó là ưu thế của người ra đi và bất công của người ở lại. Những điều mất đi khi đang rạng rỡ luôn được ghi nhớ với hình ảnh đẹp đẽ nhất. Tôi đã nhớ K như sẽ nhớ những cánh lựu đỏ cam dưới sàn. Tôi sẽ bỏ qua tất thảy tự vấn về lý do rơi rụng và mất mát, chỉ lưu lại những hình ảnh đẹp đẽ nhất. 
Nhưng tôi vẫn cảm thấy đau lòng quá. 
Đau đến ngạc nhiên vì nỗi đau. Đau từ trong mơ đến tỉnh thức. Sáng sớm mở mắt tin mình đã trôi qua kiếp khác chỉ có nỗi đau là còn lại.
Thốt nhiên tôi thấy nực cười khi vẫn tiếp tục trồng cây sau bao lần cây chết. Sự ngoan cố ấy như nỗ lực làm hòa với cuộc sống của nhiều người, tiếc thay luôn thất bại. Phương thức rèn luyện để làm quen với nỗi đau theo cách ấy, sau nhiều năm, cũng đã thất bại. Bởi ta yếu hơn chính ta, yếu hơn số đông nên không ai cứu được ai. Ta lại trót yêu quá nhiều từ cuộc sống, thành ra dang dở hết thảy.


2013/04/05

April in Hanoi (II)



Đi giữa Hà Nội như du khách là một cảm giác lạ. Có phần đau lòng. Cũng có phần thanh thản. 
Gặp lại giữa Hà Nội cũng là một cảm giác lạ. Có khi đau lòng. Cũng có khi thanh thản. Hiếm hoi sẽ hạnh phúc, dù chỉ kéo dài mười lăm phút. 
Ấy là hạnh phúc của tuổi 17 cuồng điên tự thầm thĩ: Em sẽ sống cả đời như vậy chỉ để yêu anh, trong lặng thầm cũng được. 
Ấy là hạnh phúc chỉ tồn tại trong buổi chiều tháng Tư đẹp man dại được thổi phồng từ tưởng niệm ký ức, khi ngồi sau vai gầy ngược ngạo tung bay tóc rối, tim vỡ tan như đã từng mười năm trước. 
Như như chưa hề có tháng Tư chết chóc, như chưa hề chia ly những hoài cảm mộng mơ... 
Như em mới lớn và anh còn rất trẻ 










2013/04/04

April in Hanoi


Tôi nhớ mãi một câu thoại trong phim "The Tourist", khi được hỏi lý do yêu người đàn ông của mình, cô ấy trả lời: Bởi vì anh ấy khác.
Không cụ thể là khác như thế nào. Chỉ là "Different".
Đó là một lý do thật đẹp cho tình yêu. Cho một buổi chiều ở M. Cho khúc nhạc đêm thấm đẫm nước mưa, ánh đèn đường, nhịp thở hối hả của người ngồi bên. Cho tất cả và không gì cả.
Chỉ bởi vì thành phố này khác.
Khác ở trong tim!









2013/03/16

don't be that way

Nhớ những chuyến đi một mình, nơi tự do và niềm vui luôn trào trong lồng ngực. Cùng với gió. Cả nỗi buồn. Từng khoảnh khắc như được ươm hương.

2013/03/07

Khói hoàng hôn

Nỗi buồn như khói lạ thoảng qua con đường chiều nay. Phố dài thế mà khói không biết quyện vào đâu.
Sự thương tổn là khái niệm trừu tượng, khó quy trách nhiệm cho ai ngoài chính ta. Buồn thay, dẫu sắp xếp tâm trí đón nhận đến đâu, cơ thể vẫn phản kháng lại nỗi đau. Như không thể chấp nhận! Nơi này nắng quá. Có nơi nào không nắng ư? Người đời lạ thế. HN và SG chẳng phải cư xử giống nhau đấy ư? Khác chăng là vỏ bọc tử tế của mỗi chiếc mặt nạ, vụng dại hay khéo léo quá độ. Không còn thơ để không hiểu, không ngờ nghệch để phản ứng bộc phát, đủ độ chán nản để coi như lẽ tất nhiên, coi đó là học phí cho bản thân vì tuổi còn quá trẻ. Nhưng cơ thể phản ứng thật dữ dội. Đau quặn thắt. Người ta mất đứa con cũng chỉ đau đến thế!
Bầu trời rộng lớn, đôi tay bé nhỏ, giấc mơ vẫn không định hình. Mất mát không tên. Chỉ nỗi buồn rõ màu như dải khói lạ trên đường Trương Định chiều nay.


2013/03/01

ba mùa

Trên cả cảm giác hụt hẫng do thời tiết, tôi cảm thấy mình đã đi qua ba mùa chỉ trong một tháng xa Sài Gòn. Mùa thu dịu mát đã nhảy phắt sang hè. Nóng nảy vàng ươm. Tôi như quên mất mùa xuân ở 9 thành phố đã đi qua trong tháng qua để ngỡ ngàng với nắng, với nóng, với muôn vàn những dự định cuồng quay của tuổi 27.

.
Cuối cùng, ta cũng đã nói với anh về nỗi sợ hãi. Sự kinh ngạc đến cùng vẻ điềm nhiên. Ta không bao giờ thôi ngạc nhiên về chính ta, cũng không bao giờ thôi điềm nhiên để kiềm chế sự kinh ngạc cuồn cuộn trong lòng. Dự định tưởng tượng thật đẹp đẽ và lạ lùng. Đẹp đẽ vì tương lai mang sắc màu lẫn âm hưởng của quá khứ. Lạ lùng, vì ta ngồi đó với anh bàn về một điều không tưởng giữa muôn vàn thực tại trên bàn tay, ngoài cánh cửa quán cafe chật chội. Sau bao nhiêu năm tháng, tưởng không thể cất lời mà phải quay lưng, ta lại ngồi đó cười thật tươi, nước mắt rơi chầm chậm và nói về những điều đẹp đẽ không tưởng. Gặp lại hay Đoạn tuyệt, với ta, hóa ra chỉ do Người chủ động. Còn ta, cứ lẳng lặng đón nhận cả sự im ắng lẫn sục sôi của dòng chảy. Cuộc nói chuyện diễn biến không ngờ, như thể, chúng ta đã bước qua ba mùa vẻn vẹn trong một lần nắm tay. 
.

Vào mùa hoa bay thứ năm, tôi nghĩ đến việc rời khỏi Sài Gòn như một lẽ tất nhiên. Nhưng không có dự định gì cụ thể, ngoài việc sáng sáng nên ra hồ Con Rùa uống một ly cafe sữa, ngắm lăn tăn lăn tăn những gió những hoa những người vu vơ trên đường. 

2013/02/27

can't stop getting old


Những giấc mơ
đầy phức cảm
đơn độc
Giá đêm đừng tàn
ta không thức giấc
sống một đời trong mộng
tan hoang, trọn vẹn
Mơ điên
ta như thú hoang trong cõi thiên đàng
Thức giấc
Nỗi đau trong mơ không thực thể đánh đổi
tràn qua mi
ướt đẫm