Hiển thị các bài đăng có nhãn booknest. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn booknest. Hiển thị tất cả bài đăng

2015/09/28

một điều lặng lẽ

Sau nhiều năm không gặp, K kể cho tôi nghe một câu chuyện về việc anh đang theo đuổi. Tôi biết K yêu việc phục chế các bảo tàng ở Việt Nam. Từ khi anh về nước, đó là công việc anh kiên trì thực hiện, một cách lặng lẽ và bền bỉ. Tôi cũng đã đến các bảo tàng ấy, rải rác ở các miền đất nước, để ngắm chúng một cách lặng lẽ. Lý tưởng của anh là một điều lạ lùng, ngay từ những năm tháng anh còn sống ở Pháp. 



Sáng ấy, K kể về bảo tàng gần nhất mà anh thực hiện ở ngoại ô Hà Nội. Đâylà một bảo tàng cá nhân, được thiết kế trong một căn nhà cổ tại làng nghề truyền thống. Nơi đây sẽ tái hiện lại cuộc sống của những người trong nhà, ba đời theo đuổi gìn giữ và phát triển nghề này. Khi lựa chọn các vật sẽ được trưng bày, K ngạc nhiên vì số lượng thư từ viết tay rất lớn, qua nhiều thời kỳ, nhiều năm tháng. Cho đến tận gần đây, các thành viên trong gia đình vẫn viết thư tay cho nhau, khi đi vắng, khi cần trao đổi hoặc thảo luận, khi muốn nhắn gửi yêu thương, khi muốn chia sẻ bất cứ điều gì... Đó là một ngạc nhiên đến ấn tượng. Chủ nhà đã nói với anh rằng: Chúng tôi không muốn xảy ra xung đột với nhau. Khi bạn viết điều gì đó ra giấy và gửi đi, điều đó sẽ giảm thiểu khả năng xung đột gây tổn thương cho nhau. Và họ đã làm điều đó trong nhiều năm qua, đời này truyền qua đời khác như một thói quen sinh hoạt như một nếp nhà. Một điều đẹp đẽ hiển hiện tự nhiên và lặng lẽ như thế đã khiến chúng tôi vô cùng xúc động. 



















Việc viết tay một điều gì đó ngày càng trở nên khó khăn, ngay cả với những người yêu chữ nghĩa hay viết lách. Khi tôi bắt đầu sản xuất giấy viết thư cho Book Nest, nhiều người bảo tôi lại ham chơi rồi. Tôi không biết nói gì hơn vì không quen chia sẻ hay giải thích, mà cũng sợ sáo rỗng với chính mình. Nhưng sáng ấy, khi K kể cho tôi nghe câu chuyện về bảo tàng bé nhỏ, tôi nghĩ mình có thể mỉm cười một cách lặng lẽ. 

5 tháng trôi qua kể từ khi tiệm sách nhỏ bé của tôi ra đời, vài người bạn tôi đã bắt đầu viết postcard để gửi về Book Nest khi họ đi xa. Chúng tôi cũng bắt đầu viết thư tay để gửi qua lại, chia sẻ những câu chuyện mà khi chat vội vã khiến chúng tôi quên ngay sau đó. Đó là vì họ yêu mến tôi và muốn ủng hộ những điều tôi đang làm. Nhưng sau một thời gian, mỗi người cũng đều cảm thấy hạnh phúc lạ lùng khi nhận lại những dòng viết tay, điều mà lâu lắm rồi chúng tôi không trao gửi cho nhau nữa. Khi nhận thư, tôi dễ cảm thấy lòng mình mềm lại và thư thả hơn. Đó là một niềm vui lặng lẽ nhưng bền bỉ và ngọt ngào. 

Sài Gòn, tháng Chín, 2015

2015/07/03

there was nowhere to go but everywhere

Tôi đã nghĩ mình có thể ra đi bất cứ lúc nào, chỉ là Sài Gòn đang mang đến cảm giác dễ chịu nhất. Nhưng những ngày này, ngay cả suy nghĩ ấy cũng không còn. Đôi lúc, tôi cảm thấy ngột thở: bao giờ mình mới ra khỏi thành phố này được đây? Rồi sau đó tự phì cười, chuyến đi gần nhất của tôi là đầu tháng Tư, không quá xa xăm đến thế. Và thực lòng, nếu có vài ngày để đi đâu đó, tôi nghĩ thời gian này mình thực sự không biết đi đâu. Đầu óc tôi đang có quá nhiều mê cung cần khai phá. Tinh thần tôi quẩn quanh với các gạch đầu dòng những việc muốn làm, chưa làm, vừa nghĩ ra... 

Tôi chỉ muốn được nhận thư tay, postcard từ các thành phố khác, từ những người bạn cũ, bạn mới và cả những người xa lạ. Giá có cách nào đó để tất cả biết rằng tôi muốn nhận được postcard mà không phải vào inbox từng người, vừa dụ dỗ vừa năn nỉ đôi khi doạ nạt nữa chứ. Tôi đã đổi vai trò quá nhanh, từ một kẻ dịch chuyển trở thành chiếc thùng thư. Ừ, bây giờ tôi là một thùng thư trống rỗng cần được lấp đầy bằng những tấm postcard xinh xắn, các con tem, vài dòng vội vàng hay bất cứ thứ gì có thể gửi được qua đường bưu điện. 
.
Đêm nay, tôi nhớ đến người đã bảo tôi hãy cùng ra biển, cùng mở quán cà phê cùng xây nhà cùng bán tất cả đi rồi sống đời "the road is home". Cuối cùng người bảo nếu tôi không đi người sẽ đi khắp thế giới và gửi postcard về cho tôi. Và một ngày kia, chính người sẽ mang đến tấm postcard cuối cùng đến trước cửa nhà tôi. Hình hài nơi chốn cuối sẽ được vẽ trên bàn tay rộng lớn, gõ nhẹ lên khung cửa màu xanh, để tôi chạm vào và đến được thành phố mơ ước theo cách của riêng tôi.

Đêm nay, tôi nhận ra mình đã quên tên Người!

đoá hồng không nằm ở B612 không chờ một ai,

 Nghĩ đến việc trồng những cái cây ở trước cửa hiệu sách của mình, tôi có đôi chút ngần ngừ. Ấy là sự ngại ngần của việc đặt cược tâm hồn dễ thương tổn của mình vào một sự mà mình không thể kiểm soát, kiểu như một tình yêu. Tôi đã kiên nhẫn trồng cây biết bao năm, qua bao nhiêu căn phòng, ban công, nhà ở, khu vườn nhỏ... Sáng nay thức dậy, cảm nhận tháng Tư đã trôi qua, tôi không thể không nhớ về những cái cây đã chết. Tôi đã chứng kiến những nhánh cây nảy mầm, ra lá, đơm hoa và úa tàn. Biết bao lần! Tôi đã đau đớn biết bao nhiêu vì không cách gì cứu được chúng khỏi cái chết được báo trước.

Những ngày này trôi nhanh và lặng lẽ. Thi thoảng, tôi quên mất mình đang ngồi trong không gian của chính mình, với ô cửa kính màu xanh, một góc nhỏ xinh nhìn ra cây hoa dầu đang chực chờ rơi, trong buổi sáng yên tĩnh, trong buổi chiều dịu lãng, trong màn đêm êm đềm thinh không. Ai đó bảo: thời gian chỉ là khái niệm tương đối thôi. Liệu có phải vì thế mà nó lơ lửng mãi không?

Năm thứ Bảy ở Sài Gòn, lần đầu tiên tôi trồng một cây hoa hồng. Với tất cả sự hồi hộp về màu sắc, dáng vẻ lẫn sự tàn phai của loài hoa đang trồng trước hiên nhà, tôi không muốn/dám/thử tìm hiểu về nó. Huntington rose là tất cả những gì tôi biết về loài hoa đang ra những nụ mầm mới khoẻ mạnh, lá non xanh biếc pha lẫn hồng hào phía trước cửa. Không biết trước điều gì sẽ đến là một cảm giác rất kỳ diệu.

Đặc biệt khi đó là một đoá hồng, một loài hoa tôi không yêu thương, không biết rõ, chưa từng chờ mong,
một đoá hồng không nằm ở B612 không chờ một ai,
một đoá hồng đẹp đến nhường này