Hiển thị các bài đăng có nhãn my letters. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my letters. Hiển thị tất cả bài đăng

2015/09/28

một điều lặng lẽ

Sau nhiều năm không gặp, K kể cho tôi nghe một câu chuyện về việc anh đang theo đuổi. Tôi biết K yêu việc phục chế các bảo tàng ở Việt Nam. Từ khi anh về nước, đó là công việc anh kiên trì thực hiện, một cách lặng lẽ và bền bỉ. Tôi cũng đã đến các bảo tàng ấy, rải rác ở các miền đất nước, để ngắm chúng một cách lặng lẽ. Lý tưởng của anh là một điều lạ lùng, ngay từ những năm tháng anh còn sống ở Pháp. 



Sáng ấy, K kể về bảo tàng gần nhất mà anh thực hiện ở ngoại ô Hà Nội. Đâylà một bảo tàng cá nhân, được thiết kế trong một căn nhà cổ tại làng nghề truyền thống. Nơi đây sẽ tái hiện lại cuộc sống của những người trong nhà, ba đời theo đuổi gìn giữ và phát triển nghề này. Khi lựa chọn các vật sẽ được trưng bày, K ngạc nhiên vì số lượng thư từ viết tay rất lớn, qua nhiều thời kỳ, nhiều năm tháng. Cho đến tận gần đây, các thành viên trong gia đình vẫn viết thư tay cho nhau, khi đi vắng, khi cần trao đổi hoặc thảo luận, khi muốn nhắn gửi yêu thương, khi muốn chia sẻ bất cứ điều gì... Đó là một ngạc nhiên đến ấn tượng. Chủ nhà đã nói với anh rằng: Chúng tôi không muốn xảy ra xung đột với nhau. Khi bạn viết điều gì đó ra giấy và gửi đi, điều đó sẽ giảm thiểu khả năng xung đột gây tổn thương cho nhau. Và họ đã làm điều đó trong nhiều năm qua, đời này truyền qua đời khác như một thói quen sinh hoạt như một nếp nhà. Một điều đẹp đẽ hiển hiện tự nhiên và lặng lẽ như thế đã khiến chúng tôi vô cùng xúc động. 



















Việc viết tay một điều gì đó ngày càng trở nên khó khăn, ngay cả với những người yêu chữ nghĩa hay viết lách. Khi tôi bắt đầu sản xuất giấy viết thư cho Book Nest, nhiều người bảo tôi lại ham chơi rồi. Tôi không biết nói gì hơn vì không quen chia sẻ hay giải thích, mà cũng sợ sáo rỗng với chính mình. Nhưng sáng ấy, khi K kể cho tôi nghe câu chuyện về bảo tàng bé nhỏ, tôi nghĩ mình có thể mỉm cười một cách lặng lẽ. 

5 tháng trôi qua kể từ khi tiệm sách nhỏ bé của tôi ra đời, vài người bạn tôi đã bắt đầu viết postcard để gửi về Book Nest khi họ đi xa. Chúng tôi cũng bắt đầu viết thư tay để gửi qua lại, chia sẻ những câu chuyện mà khi chat vội vã khiến chúng tôi quên ngay sau đó. Đó là vì họ yêu mến tôi và muốn ủng hộ những điều tôi đang làm. Nhưng sau một thời gian, mỗi người cũng đều cảm thấy hạnh phúc lạ lùng khi nhận lại những dòng viết tay, điều mà lâu lắm rồi chúng tôi không trao gửi cho nhau nữa. Khi nhận thư, tôi dễ cảm thấy lòng mình mềm lại và thư thả hơn. Đó là một niềm vui lặng lẽ nhưng bền bỉ và ngọt ngào. 

Sài Gòn, tháng Chín, 2015

2015/08/24

Autumn's fever

Đông Du, Sài Gòn, một chiều thứ Hai đẹp trời. Tôi muốn thu hết những thanh âm, các cơn gió và lời thì thầm ở con phố này trong một buổi chiều đẹp như chiều nay. Cuối cùng, nhầm lẫn chiều nay đã khiến tôi không gặp được anh. Cuối cùng, tôi chẳng hiểu mình sửa soạn thật xinh đẹp để làm gì. Cứ như lại tung tẩy vào hư không. Nhưng mà buổi chiều nay đẹp đến mức chuyện gì cũng có thể bỏ qua, điều gì sai sót cũng có thể trở thành tuyệt vời.

Trời chiều chuyển gió mùa. Đi bộ qua Đông Du, u bán hàng quen lâu năm bảo con ngày càng đẹp nhưng sao vẫn đi một mình. U bảo tôi thay đổi nhiều rồi, như một người trưởng thành không đến chỗ cô lúc 1h sáng nữa, đẹp như một người nước ngoài. Tôi bảo con già hơn trước rồi. U bảo mỗi năm mỗi chín chắn, có gì đâu mà sợ. Tôi không sợ mình già. Chỉ cảm thấy năm tháng mong manh không thể nắm trong tay điều gì cụ thể.

Bây giờ là cuối tháng Tám, tôi không thể làm gì ngoài việc sống thật tốt trong thế giới của mình. Bây giờ, bốn mùa đều là hi vọng, đều là hẫng hụt. Tôi trở lại thuở lên kế hoạch cho những chuyến đi một mình đến những đất nước xa lạ. Tôi nghĩ đến M6, bộ sưu tập những bao diêm, mây bay trên bầu trời, những người đàn ông không bao giờ thấy mặt trong những giấc mơ và các bạn tôi đã không còn nghe tiếng.

Cầu bình yên cho những ngôi sao nhỏ của tôi, đã và đang bay đi. Tôi sẽ yên an trở thành một nơi chốn, một thùng thư, một sự im ắng. Tôi sẽ không chờ đợi nhưng cũng không muốn chuyển động nữa, nhất là trong những ngày đẹp trời như thế này,




2015/07/24

Just a dream

Để tận mắt thấy khung cảnh một giấc mơ, tôi đã đi rất xa bằng rất nhiều phương tiện. Có lẽ, nhiều tháng ngày sau này tôi sẽ không thể quên cảm giác đôi chân mình phồng rộp lên vì đi bộ trên highheels ở đường. Vừa đi vừa đếm số nhà vừa lo giữ váy để slip dress không tung bay. Lần đầu tiên ở thành phố này, tôi có cảm giác mình tức cười như thế. Tôi đã không chắc chắn về đường phố, bước xuống taxi một cách vu vơ và nghĩ là mình có thể đi bộ.
Đúng là tôi có thể đi bộ,
tôi chỉ không ngờ con phố ấy có đến mười mấy nhà mang số 39, mười mấy nhà khác mang số 37... và phải đi qua đến bảy ngã tư đèn đỏ mới đến được nơi cần đến,
vừa đi vừa đếm vừa lo giữ slip dress,
một hình ảnh không thể tức cười hơn,
.
Khi đó đang là buổi hoàng hôn sâm sẩm mây đen,
tối đó trời mưa lớn,
tôi nhớ đến lời mình nói một ngày chưa xa
anh hãy nhìn lên bầu trời, em sẽ ở đó vào ngày mưa bão nhất
.
Về giấc mơ,
không gì hiện hữu thực sự
trừ một bản nhạc jazz bất chợt giữa thinh không,


2015/07/07

Every July, Sophie sings but I don't know why

It will be there to watch us to see if anything has changed
We’ll meet up from fated mornings and July’s eyes will be so strained

I’m just a little worried it won’t go so well
I’m just a little worried for what time will tell

Maybe I am crying for July is all I know
And if nothing has changed by then I always will be crying over you

What if I always will be crying over you
What if I always will be crying over you


2015/07/03

there was nowhere to go but everywhere

Tôi đã nghĩ mình có thể ra đi bất cứ lúc nào, chỉ là Sài Gòn đang mang đến cảm giác dễ chịu nhất. Nhưng những ngày này, ngay cả suy nghĩ ấy cũng không còn. Đôi lúc, tôi cảm thấy ngột thở: bao giờ mình mới ra khỏi thành phố này được đây? Rồi sau đó tự phì cười, chuyến đi gần nhất của tôi là đầu tháng Tư, không quá xa xăm đến thế. Và thực lòng, nếu có vài ngày để đi đâu đó, tôi nghĩ thời gian này mình thực sự không biết đi đâu. Đầu óc tôi đang có quá nhiều mê cung cần khai phá. Tinh thần tôi quẩn quanh với các gạch đầu dòng những việc muốn làm, chưa làm, vừa nghĩ ra... 

Tôi chỉ muốn được nhận thư tay, postcard từ các thành phố khác, từ những người bạn cũ, bạn mới và cả những người xa lạ. Giá có cách nào đó để tất cả biết rằng tôi muốn nhận được postcard mà không phải vào inbox từng người, vừa dụ dỗ vừa năn nỉ đôi khi doạ nạt nữa chứ. Tôi đã đổi vai trò quá nhanh, từ một kẻ dịch chuyển trở thành chiếc thùng thư. Ừ, bây giờ tôi là một thùng thư trống rỗng cần được lấp đầy bằng những tấm postcard xinh xắn, các con tem, vài dòng vội vàng hay bất cứ thứ gì có thể gửi được qua đường bưu điện. 
.
Đêm nay, tôi nhớ đến người đã bảo tôi hãy cùng ra biển, cùng mở quán cà phê cùng xây nhà cùng bán tất cả đi rồi sống đời "the road is home". Cuối cùng người bảo nếu tôi không đi người sẽ đi khắp thế giới và gửi postcard về cho tôi. Và một ngày kia, chính người sẽ mang đến tấm postcard cuối cùng đến trước cửa nhà tôi. Hình hài nơi chốn cuối sẽ được vẽ trên bàn tay rộng lớn, gõ nhẹ lên khung cửa màu xanh, để tôi chạm vào và đến được thành phố mơ ước theo cách của riêng tôi.

Đêm nay, tôi nhận ra mình đã quên tên Người!

đoá hồng không nằm ở B612 không chờ một ai,

 Nghĩ đến việc trồng những cái cây ở trước cửa hiệu sách của mình, tôi có đôi chút ngần ngừ. Ấy là sự ngại ngần của việc đặt cược tâm hồn dễ thương tổn của mình vào một sự mà mình không thể kiểm soát, kiểu như một tình yêu. Tôi đã kiên nhẫn trồng cây biết bao năm, qua bao nhiêu căn phòng, ban công, nhà ở, khu vườn nhỏ... Sáng nay thức dậy, cảm nhận tháng Tư đã trôi qua, tôi không thể không nhớ về những cái cây đã chết. Tôi đã chứng kiến những nhánh cây nảy mầm, ra lá, đơm hoa và úa tàn. Biết bao lần! Tôi đã đau đớn biết bao nhiêu vì không cách gì cứu được chúng khỏi cái chết được báo trước.

Những ngày này trôi nhanh và lặng lẽ. Thi thoảng, tôi quên mất mình đang ngồi trong không gian của chính mình, với ô cửa kính màu xanh, một góc nhỏ xinh nhìn ra cây hoa dầu đang chực chờ rơi, trong buổi sáng yên tĩnh, trong buổi chiều dịu lãng, trong màn đêm êm đềm thinh không. Ai đó bảo: thời gian chỉ là khái niệm tương đối thôi. Liệu có phải vì thế mà nó lơ lửng mãi không?

Năm thứ Bảy ở Sài Gòn, lần đầu tiên tôi trồng một cây hoa hồng. Với tất cả sự hồi hộp về màu sắc, dáng vẻ lẫn sự tàn phai của loài hoa đang trồng trước hiên nhà, tôi không muốn/dám/thử tìm hiểu về nó. Huntington rose là tất cả những gì tôi biết về loài hoa đang ra những nụ mầm mới khoẻ mạnh, lá non xanh biếc pha lẫn hồng hào phía trước cửa. Không biết trước điều gì sẽ đến là một cảm giác rất kỳ diệu.

Đặc biệt khi đó là một đoá hồng, một loài hoa tôi không yêu thương, không biết rõ, chưa từng chờ mong,
một đoá hồng không nằm ở B612 không chờ một ai,
một đoá hồng đẹp đến nhường này 






2015/03/02

Chúng ta có thể lẳng lặng ra khỏi đời nhau, không một lý do?

Trong cơn trầm cảm mùa xuân, tôi chợt muốn gặp Minh. iCloud đã giúp tôi giữ được số của cậu sau mấy lần mất máy. Tôi nghĩ, mình có thể sẽ lại ngồi yên lặng người đi vì xúc động để nghe câu chuyện của cậu. Tôi không xúc động vì thế giới của cậu mà vì cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của hình ảnh trước mặt. Mùa hè, Minh mặc áo sơ mi dài tay rất lịch thiệp, khoác một áo len mỏng màu xám, đôi bàn tay mảnh dẻ khẽ run khi kể về quãng thời gian chúng tôi không gặp nhau. Tôi có rất nhiều hình ảnh khác về Minh, vì cậu gắn với một mùa hè đẹp đẽ trong khu vườn tĩnh lặng của tuổi hai tư thanh bình. Nhưng chính hình ảnh run rẩy trong lần gặp lại bất ngờ ấy đã theo tôi mãi, đến hôm nay. Minh đã ra khỏi cuộc đời tôi sau một cuộc điện thoại rất dài về sự cực đoan đến cố chấp của tôi trong chuyện bạn bè lẫn tình cảm. Tôi đứng trong hầm để xe công ty và hét lên trong điện thoại một câu hỏi cật vấn lại khái niệm "ở bên cạnh nhau khi cần" của Minh. Cậu im lặng rồi xin lỗi về một sai lầm trước đó một năm. Sau đó tôi cúp máy.


Tôi muốn gặp Minh vì nhớ ra lúc này mình cần sự tỉnh táo ấy. Vào giờ phút cảm thấy mình lại tiếp tục phải tự quyết định một việc lớn nữa, tôi chợt cảm thấy đơn độc. Hoá ra cậu đã hiểu tôi thấu đáo đến thế. Minh nhìn vào thế giới của tôi, cảm xúc của tôi với góc nhìn lý tính và đưa ra những nhận xét đơn giản và lạnh lùng. Điều quan trọng hơn, Minh và tôi đã ra khỏi đời nhau một cách rõ ràng với đầy đủ lý do. Tôi nghĩ mình có thể đơn giản là nhấc điện thoại lên nói: có thời gian không đi uống cafe đi. Tôi biết, Minh sẽ cho tôi một câu trả lời đầy đủ, rõ ràng ngay lập tức dù từ chối hay nhận lời. 




Tôi từng nghĩ khi mình có vấn đề với ai đó mình yêu thương hay trân quý, mình có thể lẳng lặng rời khỏi cuộc sống của họ để tránh làm tổn thương những điều đẹp đẽ trong quá khứ. Nhưng thực chất, đó có thể là một sai lầm lớn. Vì rốt cuộc, họ chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra (dù có thể ta đã nói về vấn đề đó vài lần). Và với những người nhạy cảm, đó sẽ là một sự thương tổn không thể lý giải. Tôi từng rơi vào cảm giác đó khi mất liên lạc với những người bạn tưởng như đã thành một phần cuộc sống của mình. Và có lẽ, tôi cũng đã vài lần khiến người khác cảm thấy như thế. Tôi, bây giờ, không thể cứ ngây thơ cho rằng mình có làm gì đâu. Biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của một người đã rất thân thiết với bạn là một điều kinh khủng, dù cho bạn có đau đớn chẳng kém gì ai khi làm thế. Nghĩ lại, mọi thứ thật khó khăn khi ta còn quá trẻ với rất nhiều thế giới đan xen cả trong giấc mơ lẫn ngoài đời.

Tôi bước sang mùa xuân thứ hai tám với rất nhiều việc phải làm. Chưa bao giờ trong cuộc đời tôi cảm thấy mình phải làm nhiều việc như thế. Và tôi đã, đang làm mọi thứ được lên kế hoạch một cách chậm rãi thôi. Không phải theo cách tôi cố gắng làm xong những việc cần làm trước một mốc thời gian trước đó. Hiện tại, tôi cảm thấy mình có rất nhiều thời gian, không phải vội vàng gì cả, năm tháng còn đằng đẵng ở trước mặt cơ. Và tôi muốn cho tất cả mọi chuyện xảy ra xung quanh mình một lý do. Đơn giản và rõ ràng, dù là chuyện xuất hiện hay biến mất, dù là chuyện bắt đầu hay kết thúc, dù đó là bất cứ ai...

Và như thế, tôi thấy mình sẵn sàng đi qua tháng Tư, bất kể nó có bốc cháy nữa hay không

2015/02/27

It takes a lot to know a man

Điều khó khăn nhất không phải làm thế nào để đi sâu vào thế giới của một người mà là làm sao để ra khỏi đó mà không vương vấn, thậm chí thương tổn. Đây không phải một băn khoăn về tình yêu. Nhạy cảm là một cánh cửa mở rộng. Nếu có thể khép lại cánh cửa ấy, cuộc đời sẽ hạnh phúc và cũng buồn chán biết bao nhiêu. 


.
Mấy hôm trước, mình đã nói với một người phụ nữ xinh đẹp, thành công rằng: Không lẽ đến tuổi này rồi chị vẫn còn thắc mắc vì sao những người xung quanh không hiểu chị ư? Chị có nghĩ việc mong muốn những người khác hiểu mình là một kì vọng lớn lao, nhất là với những tâm hồn phức tạp? Có lẽ chính sự kì vọng ấy là bi bịch của chị. Khi ấy, mình bị cuốn theo mạch câu chuyện và nói một cách tự nhiên. Đến khi về chợt nghĩ mình tàn nhẫn khi nói điều đó một cách thản nhiên thế. Được hiểu, bởi những người mình yêu thương và yêu thương mình, thì có gì là một kì vọng lớn lao? Đó chẳng phải là khát vọng giản dị nhất hay sao. 

Mấy năm trước, có một lần mình cũng đã nghĩ về hai chữ "được hiểu" như mấy hôm nay. Đó là lần đầu tiên nghe Song Tú hát ở Hotsky. Khi ấy đang là mùa đông, chị như một ngọn lửa nhỏ với mái tócchị xoăn dài màu hạt dẻ, đi bốt cao quá đầu gối. Khi đó chưa nhiều người biết giọng hát của chị, mà người ta chỉ quen nhớ tới chị như bạn gái của một Rocker. Mãi sau này chị chuyển vào SG, rồi tham gia thi The Voice, nhưng đó lại là một câu chuyện khác mình không theo dõi nữa. Mình chỉ nhớ là sau khi nghe chị hát đã vào xem blog của chị trên 360, rồi nhớ mãi phần About me vẻn vẹn mấy chữ: Muốn được hiểu. 

Càng nghĩ, càng cảm thấy sao mà cay đắng. Ước muốn giản dị ấy hoá ra lại rất xa xỉ. Những người phụ nữ thông minh kia, có lẽ đều biết điều đó, nhưng tại sao họ vẫn không thể tự deal được với chính mình? Tại sao không thể đơn giản bỏ qua mong muốn được hiểu để sống thản nhiên, để những năm tháng trôi qua bình thường? Mình đã nghĩ rất lâu nhưng không thể có được câu trả lời. Mà, câu trả lời ấy chắc gì đã dễ chịu hơn câu hỏi kia.
.


2015/02/17

the absinthe drinker



dear Jaime Sarbatés

Từ buổi chiều ở Marylin, sự im lặng trở thành ngôn ngữ duy nhất. Tôi không hiểu nỗi giận dữ của mình. Anh không hiểu sự thay đổi của bản thân. Chúng ta lạc lõng khi nói về vườn mai trắng trong ngôi chùa trên núi. Từ đó tình bạn hóa thành màn sương mỏng. Thi thoảng, có người nhắc về sự hiện diện của mối liên hệ kỳ lạ, tôi chợt nghĩ rằng mình đã vô lý với chính mình. Như bây giờ, gọi anh bằng hình ảnh hiển hiện trên avatar thay vì cái tên quen thuộc, tôi cảm thấy vui vui. Một sự hài hước ngớ ngẩn. Những cây cầu không thể bắc qua biển rộng cũng như giấc mơ sống cuộc đời khác của anh đã được chôn vùi trong êm thấm. 

Đã lâu tôi không còn nằm nghe nhạc trên sàn đất lạnh cả đêm. Tôi không nói gì nữa cả. Ngoài những giấc mơ, tôi đã nuôi thêm một con mèo. Anh không cần tỏ ra ngạc nhiên thế về mèo. Những người khác đã bày tỏ điều đó khá xuất sắc. Sau nhiều năm bặt tin, chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện lại bằng Remarque hay một vài sắc đỏ không? Thực ra, cũng như anh, tôi nghi ngại khả năng đối thoại của bản thân trong thời gian này. Âm nhạc đang không làm đúng vai trò của nó với chúng ta. Nó đang ru ngủ tôi thay vì đánh thức sự phản kháng tiềm ẩn. Còn những hình ảnh đẹp, chúng đang khiến tôi biếng lười. Tôi nhìn những chuyển động mỗi ngày và không tự hỏi điều gì. 

Đã lâu tôi không còn nghĩ đến lời hẹn mùa hoa cúc, cho đến khi tự châm điếu Mal đỏ cuối cùng tối nay. Tôi nghĩ đến tình bạn với anh khi mường tượng ra ngón cái đang đỏ ửng vì móng bị cắt/cắn ngắn/rất ngắn của Kh. Tôi không muốn khóc cho sự đơn độc của chúng ta ở giữa những thành phố lớn. Đó là một câu chuyện đã cũ. Thế thôi!

(SG, 9.2014)

2013/08/13

Let's get lost

Tháng Tám, tuần thứ hai.
Lola gửi một dòng qua fm: tôi muốn bỏ tất cả đi, mk, sao người ta đã trốn vào rừng sống mà còn lôi ra, sao báo chí nước ngoài cứ nhất định phải quay bằng được họ để làm bằng chứng cho ti tỉ triết lý nhân sinh xa vời, sao tôi phải đưa chúng đến tra hỏi hai con người tội nghiệp kia... Thì đừng đưa. Chỉ là tiền thôi mà, không thích thì không làm. Còn bỏ đi, chúng ta biết đi đâu? Tôi bỏ ra đó, cô bỏ vào đây, một năm biến mất khỏi đời mình dăm ba tháng, rồi hèn nhát trở về thành phố của mình vì yêu vì sợ vì đủ thứ trên đời mà những đứa trẻ như mình chưa bao giờ và có lẽ không bao giờ giải đáp được.
.
Tròn 1 tháng sau khi nói với M về ý định của mình, chị nhắn cho tôi ngắn gọn: Tôi tuyệt vọng với hôn nhân của mình. Cô hãy lên kế hoạch giúp tôi trốn khỏi đây. Buổi trưa ướt đẫm hoang mang. Buổi chiều ngã vật khi thấy đám đông bu trên cầu Calmette vì một người tự tử. Một người nhảy cầu cách chỗ mình ngồi ở văn phòng 300m theo đường chim bay, cách chỗ mình nằm ngủ 900m theo đường chim bay. Cái chết ở gần đến mức ngạt thở. Sài Gòn những ngày thứ Hai lạnh như sáng mồng một Tết ở Huế. T bảo cùng nhau quay lại Huế đi. T cũng bảo hãy đi với T ra biển, hãy cùng mở quán cà phê cùng xây nhà cùng bán tất cả đi rồi sống đời "the road is home". 
Cả năm mới trở lại Yoko vì Tố Phương hát. Hay và điên và buồn và tuyệt vọng. Tóc đen buông dài, bụng chứa sinh linh 7 tháng tuổi, chị hát như thể lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng được hát. Tori sms từ chỗ chàng trai lai Pháp tuyệt đẹp: thế này thì làm sao sống được An ơi. Nửa năm mới gặp lại, đẹp và bất cần hơn, kiếm nhiều tiền và tuyệt vọng hơn, rốt cuộc không hiểu vì sao mình lại châm một điếu thuốc sau gần hai tháng không hút. Người đàn bà hát trước mặt nhảy múa theo nhạc, giữa không gian đậm đặc khói thuốc, hoang dại như Janis Joplin giữa Woodstock. 
.
T bảo sao chúng mình tuyệt vọng thế. Mình bảo không, chúng mình buồn cười chứ. Mà buồn nhiều hơn. Lẽ ra nên cười nhiều hơn.

2013/04/16

Tháng Tư bốc cháy


Lửa lan từ sáng sớm, khi những cánh lựu cuối cùng rụng xuống sàn kéo theo những quả be bé mới ươm. Những trái vàng cam chưa kịp lớn đã từ giã thân mẹ, để bốc cháy cùng tháng Tư.
Thốt nhiên, những buổi sáng dậy sớm trở nên buồn bã khó hiểu. Không hiểu vì đâu thói quen dậy sớm xuất hiện những ngày gần đây, như thể tôi đang tiếc nuối thời gian, như thể tôi đang tiếc nuối nỗi buồn của chính mình. Cũng không hiểu vì đâu thói quen nằm nghe nhạc trên sàn đất lạnh trở lại, dù có rất nhiều kiến trong phòng. Tôi không còn mơ thấy mình bị kiến ăn, cảm giác tan rã cũng biến mất. Chỉ man mác một cảm giác buồn bã khó hiểu khi nhìn bầu trời xanh gắt ngoài cửa sổ. 
Thốt nhiên tôi nhớ K. Rõ nét và vẹn nguyên, từ hình hài đến cảm giác. Người duy nhất trên đời không bao giờ thay đổi. Vĩnh viễn không. Đó là ưu thế của người ra đi và bất công của người ở lại. Những điều mất đi khi đang rạng rỡ luôn được ghi nhớ với hình ảnh đẹp đẽ nhất. Tôi đã nhớ K như sẽ nhớ những cánh lựu đỏ cam dưới sàn. Tôi sẽ bỏ qua tất thảy tự vấn về lý do rơi rụng và mất mát, chỉ lưu lại những hình ảnh đẹp đẽ nhất. 
Nhưng tôi vẫn cảm thấy đau lòng quá. 
Đau đến ngạc nhiên vì nỗi đau. Đau từ trong mơ đến tỉnh thức. Sáng sớm mở mắt tin mình đã trôi qua kiếp khác chỉ có nỗi đau là còn lại.
Thốt nhiên tôi thấy nực cười khi vẫn tiếp tục trồng cây sau bao lần cây chết. Sự ngoan cố ấy như nỗ lực làm hòa với cuộc sống của nhiều người, tiếc thay luôn thất bại. Phương thức rèn luyện để làm quen với nỗi đau theo cách ấy, sau nhiều năm, cũng đã thất bại. Bởi ta yếu hơn chính ta, yếu hơn số đông nên không ai cứu được ai. Ta lại trót yêu quá nhiều từ cuộc sống, thành ra dang dở hết thảy.


2013/03/01

ba mùa

Trên cả cảm giác hụt hẫng do thời tiết, tôi cảm thấy mình đã đi qua ba mùa chỉ trong một tháng xa Sài Gòn. Mùa thu dịu mát đã nhảy phắt sang hè. Nóng nảy vàng ươm. Tôi như quên mất mùa xuân ở 9 thành phố đã đi qua trong tháng qua để ngỡ ngàng với nắng, với nóng, với muôn vàn những dự định cuồng quay của tuổi 27.

.
Cuối cùng, ta cũng đã nói với anh về nỗi sợ hãi. Sự kinh ngạc đến cùng vẻ điềm nhiên. Ta không bao giờ thôi ngạc nhiên về chính ta, cũng không bao giờ thôi điềm nhiên để kiềm chế sự kinh ngạc cuồn cuộn trong lòng. Dự định tưởng tượng thật đẹp đẽ và lạ lùng. Đẹp đẽ vì tương lai mang sắc màu lẫn âm hưởng của quá khứ. Lạ lùng, vì ta ngồi đó với anh bàn về một điều không tưởng giữa muôn vàn thực tại trên bàn tay, ngoài cánh cửa quán cafe chật chội. Sau bao nhiêu năm tháng, tưởng không thể cất lời mà phải quay lưng, ta lại ngồi đó cười thật tươi, nước mắt rơi chầm chậm và nói về những điều đẹp đẽ không tưởng. Gặp lại hay Đoạn tuyệt, với ta, hóa ra chỉ do Người chủ động. Còn ta, cứ lẳng lặng đón nhận cả sự im ắng lẫn sục sôi của dòng chảy. Cuộc nói chuyện diễn biến không ngờ, như thể, chúng ta đã bước qua ba mùa vẻn vẹn trong một lần nắm tay. 
.

Vào mùa hoa bay thứ năm, tôi nghĩ đến việc rời khỏi Sài Gòn như một lẽ tất nhiên. Nhưng không có dự định gì cụ thể, ngoài việc sáng sáng nên ra hồ Con Rùa uống một ly cafe sữa, ngắm lăn tăn lăn tăn những gió những hoa những người vu vơ trên đường. 

2012/11/07

Đời chẳng là gì đâu em

Có lần Vân Anh số 2 bảo "Chị sợ em cứ sống một mình như thế sẽ quen đi, đến mức quên mất mình cần một ai đó ở bên cạnh". Còn Vân Anh số 1 chẳng bao giờ bảo gì tôi, chỉ bắt tôi đi xe bus lên Giảng rồi mua kem cam, hồi đấy vẫn giá một ngàn đồng, cho tôi ăn rồi hai chị em lẳng lặng uống cafe trứng ngắm phố Hàng Gai lên đèn.

.
Bỗng nhiên tôi nhớ Vân Anh số 1 và Vân Anh số 2 thế. Vân Anh số 1 hay bảo Vân Anh số 2 là đàn bà gì khổ thế, sao ba mấy tuổi rồi vẫn thích đọc sách rồi vận vào cái số. Vân Anh số 1 lúc ấy mới gần ba mươi. Giờ cũng mới ngoài ba mươi tuổi, không biết Vân Anh số 1 còn thích đọc sách không. Vân Anh số 2 gần bốn mươi tuổi vẫn thích đọc sách, giờ vẫn thi thoảng nhắn tin cho tôi bảo có sách gì hay nhớ để dành cho chị. 

Bỗng nhiên tôi nhớ Vân Anh số 2 và Vân Anh số 1 thế. Vân Anh số 2 hay bảo Vân Anh số 1 là con gái gì hay ho thế, cỡ như nó chắc zai chết hàng đàn, nhưng thông minh quá lại thích đọc sách rồi cũng khổ. Vân Anh số 2 thông minh và khác lạ nhất đám bạn bè 7x cùng lứa, lúc nào cũng có thể làm các anh luật sư, giám đốc xung quanh sốc lên sốc xuống. Còn Vân Anh số 1 từng làm không biết bao zai tức tối vì bị lừa, vì bị há miệng mắc quai. Chẳng ai tin nổi Vân Anh số 1 lại yêu và cưới một người không liên quan - một người đàn ông bình thường đúng nghĩa, không sách vở không nhạc nhẽo cũng chẳng thích chém gió trên mạng. Sau khi lấy chồng, Vân Anh số 1 tuyệt nhiên không bao giờ nói chuyện về sách vở, nhạc nhẽo, tuyệt nhiên không bao giờ đi chơi đêm hay hút thuốc, uống rượu. 

Sao tối nay tôi nhớ Vân Anh thế? Số 1 và số 2 của cuộc đời tôi, giờ đã yên ổn trong dĩ vãng Hà Nội hoặc không muốn làm tôi bận lòng mà lúc nào gặp cũng tươi hơn hớn như đời chẳng là gì. Ừ, đời có là gì với hai người đàn bà sắc sảo như thế. Đau khổ thì khóc, thì đạp lên mà đi, rồi cười hơn hớn bảo đời chẳng là gì đâu em.

Đời chẳng là gì đâu em! Bất công, mất mát, khổ đau bao nhiêu cũng chẳng là gì so với vẻ đẹp chị thấy mỗi ngày. Vân Anh số 1 bảo rời nhà cũ chỉ tiếc anh chàng hay hát Still got the blue ở đầu ngõ mà tôi canh bao nhiêu lần chẳng bao giờ thấy mặt. Vân Anh số 2 bảo rời nhà cũ chỉ tiếc căn phòng như cái giếng của tôi dán bao nhiêu giấy đen chui vào đấy trốn chồng trốn con thấy vui vui. Tôi thì nhớ đủ thứ, kể ba ngày ba đêm không hết, mà cũng không biết kể cho ai nghe. Vân Anh số 2 bảo tôi cứ viết đi, đừng lo gì hết, chị đây sẽ bắt lũ đàn em ở bưu điện mua bằng sạch. Vân Anh số 1 bảo tôi đừng có viết lách gì, lấy chồng đi cho yên thân, lấy một đứa không sách vở, không nhạc nhẽo gì hết, miễn nó thương mình, tao không tin mày không viết thì không kiếm sống được. Vân Anh số 2 bảo Vân Anh số 1 điên. Vân Anh số 1 bảo Vân Anh số 2 dở hơi.

.
Vân Anh số 1 chưa bao giờ gặp Vân Anh số 2. Cả hai chỉ toàn tranh cãi qua tôi, mặc kệ tôi cười rũ rượi, cười như điên dại mỗi tuần di chuyển từ Vân Anh số 2 qua Vân Anh số 1. Sao ngày hai mươi tôi chăm chỉ di chuyển thế, vừa đi vừa cười ngẫm nghĩ  "Đời chẳng là gì đâu em!"

Đời chẳng là gì đâu em! Đi Sài Gòn chơi vui vui vài năm thì về, sống trong đấy sao được, không có mùa đông còn cafe thì nhạt thếch - Vân Anh số 1 nhắn nhủ trước khi đi. Vân Anh số 2 thì bảo em cứ vào trong ấy, chị sẽ đưa Bống vào cùng, người như chị em mình sống ở Hà Nội thế deck nào được. Vân Anh số 1 lại bảo Vân Anh số 2 bị điên, gần bốn mươi tuổi còn ôm con đi xa làm gì. Vân Anh số 2 lại bảo Vân Anh số 1 dở hơi, chưa già đã tính toán chu toàn mệt cái thân. 
.
Vân Anh số 1 chưa bao giờ gặp Vân Anh số 2. Cả hai chỉ toàn tranh cãi qua tôi, mặc kệ tôi cười rũ rượi, cười như điên dại. Bây giờ cả hai lấy chồng sống yên phận, mua nhà cách nhau chưa đến 1km, ngay gần cầu Thăng Long và cánh đồng loa kèn. Vân Anh số 1 vẫn chưa bao giờ gặp Vân Anh số 2. Mỗi lần xuống sân bay Nội Bài, đi ngang qua khu vực ấy tôi đều không kềm được cơn cười rũ rượi.
.
Nhớ Vân Anh quá, Vân Anh ơi
Đời có là gì đâu, mà sao trôi nhanh quá 

11/2012


2012/08/30

Đi nào đi với anh xuống đáy hồ xa thẳm (*)



"Mai là rằm tháng Bảy đấy, nhớ cúng nhé", H nhắc tôi lần thứ 5 về tháng cô hồn. Đều đặn, anh nhắc tôi biết bao nhiêu ngày trong tháng này đã trôi qua, vừa như hù dọa vừa như xoa dịu vì rốt cuộc những điều xui rủi nhất cũng sắp qua đi. Chiều nay tí nữa tôi bật cáu: "Em chẳng sao cả, thấy không? Rốt cuộc mọi thứ đã xảy ra từ trước đó rồi, và chỉ đang tiếp diễn thôi.", nhưng kìm lại kịp. Gần đây tôi tiết kiệm sức lực và lời nói tối đa. Vả chăng, khi ấy, dàn hi-end đặc biệt của quán đang rộn ràng thở ra tiếng Syd Barret. Sẽ chẳng bao giờ có một quán cafe thứ hai ở thành phố này, ở phố trung tâm toàn me xanh, trang bị ngập ngụa những dàn loa đắt tiền, sẵn sàng mở Pink Floyd vào lúc chiều tà. Sẽ chẳng có mấy cơ hội để tôi được nghe Syd hát với âm thanh tuyệt vời như thế ở ngoài đường (ở nhà cũng là chuyện của mười mấy năm sau khi tôi đã giàu có - cứ cho là thế đi). 
.
"Chiều nay chị bỏ anh H ở nhà cúng rằm một mình. Nhìn cảnh ông ấy đi chợ vác đồ lỉnh kỉnh về thắp hương rồi nấu nướng, vừa thấy tội vừa buồn cười. Mai mày cũng nhớ cúng nhé, tháng này toàn cô hồn sống, cứ thắp hương cho yên tâm vậy", đến M cũng nói về điều đó nghĩa là đời tôi xong rồi. Nhưng chắc vì đấy là M, nên tôi bật cười. Vì vui với hạnh phúc chị đang trải nghiệm như đứa bé lần đầu được nghịch con gấu mặc đồ cô dâu (khiêu dâm hoặc không tùy mức tiền bạn muốn bỏ ra khi lượn trong Vincom láng bóng). Bật cười xong, tôi bảo: "Người tình bỏ đi còn không tiếc, bà lo gì lắm thế", nào ngờ con mèo già đang hạnh phúc kia đã kịp học võ lúc nào không hay, xoáy lại tôi "Mày bỏ đi ngấm ngầm nên đương nhiên không tiếc, đồ bánh bèo vô dụng". Thế là cười rung cả xe, cười tưởng chết đi sống lại, cười vì những chuyện bỏ đi, cười vì những người bỏ đi - hay bị lừa bỏ đi chả rõ,... Ừ, thế cho bõ một ngày lòe loẹt của tôi và một ngày không trang điểm của chị. Sự ngược ngạo hiếm thấy khi hai đứa đi cùng nhau khiến tôi bớt buồn ngủ để trở lại với những giờ phút cuối cùng của công việc.


.
Xung quanh xôn xao quá, tôi lại chỉ thấy buồn ngủ. Thề có Chúa (chẳng hiểu sao tôi tin rằng Người đã chết từ mùa hè quái quỷ nào đó nhưng cứ có chuyện lại đem Người ra thề, Amen) mấy ngày nay tôi ngủ nhiều đến đáng sợ. Tất nhiên là tôi biết mình đang ở chu kỳ ngủ bù sau giai đoạn mơ liên tiếp. Nhưng đang là những ngày chuyển giao với rất nhiều cảm xúc mà lẽ ra tôi-phải-có-và-bộc-lộ-mãnh-liệt, tại sao tôi có thể thản nhiên buồn ngủ ở mọi lúc mọi nơi và lơ ngơ như bò đeo nơ khi xung quanh quá xôn xao. Xung quanh xôn xao vì sự bật gốc của một cái cây đã bén rễ 3 năm. Xung quanh phẫn uất vì sự trơ tráo của những dây leo mới. Xung quanh lo lắng, hỏi han, vỗ về, chửi bới những xung quanh khác. Tất cả đều hợp lý, tôi thừa nhận. Tất cả diễn biến đều đúng, tôi biết cả. Tôi chỉ không thừa nhận được chuyện bản thân buồn ngủ kinh khủng. Và không thể biết tại sao mình có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào. 
.
Trong cơn buồn ngủ trầm kha vài tháng trở lại một lần này, tôi loáng thoáng nghe thấy lời rủ rê "Đi nào đi với anh xuống đáy hồ xa thẳm" của một "mùa thu (vừa) len lén ra khỏi cây". Và tôi đã đi, rất nhanh, một mình xuống đáy hồ xa thẳm, không bởi chủ thể khuất mặt trong giấc mơ. Dễ chịu biết mấy giữa làn nước không hắt màu của xung quanh. Ở phía đáy của mọi dòng sông, hồ nước,... tôi không phân biệt được màu sắc và không ngửi thấy gì nữa. Và đôi mắt tôi nhắm nghiền, một cách tự nguyện. 

(*) Thơ Nguyễn Bình Phương 

2012/02/17

đồng hành


những đứa trẻ, lớn lên, và bay qua bầu trời
tôi ở lại, trẻ dần, hàng ngày nhìn lên bầu trời
chưa bao giờ muốn rời Việt Nam
chưa bao giờ nghĩ về nước Mỹ
chưa bao giờ quên lời chị
"đừng đến châu Âu"
nhưng,
cảm thức đứng yên và từ biệt,
nao lòng chậm rãi
tôi thấy mình như mùa đông xứ Bắc
già nua,
.
tôi nên chọn lớp người đồng hành mới,
để không cần tiễn biệt nữa
hay nên là người ra đi?

2012/02/05

franz josef

tôi bắt đầu nghĩ về chuyến đi tháng Tư tới như 1 định mệnh,
định mệnh!
phủ lấp những tính toán sắp đặt 1 chuyến đi trước đó 6 tháng,
và hủy đường bay
và 1 vùng đất xa lạ,
có sông băng, đồng cỏ rộng, và những cánh đồng
tôi bắt đầu nghĩ về nó,
về những dòng sông hạn hẹp trong mỗi giấc mơ
về những lần bị đuổi bắt liên tiếp
về cát lún
về bội phản
và những lần đuổi bắt tiếp theo

tiếp tục nghĩ về franz josef vĩnh cửu
nơi nữ thần Maori đóng băng nước mắt
tiếc thương gì chẳng biết,

tiếp tục nghĩ,
như nhớ về những con sóng đơn âm,
đã theo tôi,
mãi,



2012/02/02

think different




phía xung quanh quá nhiều sự ồn ào, đến cảm xúc cũng ồn ào, và lãng mạn ồn ào,
sợ quá những tần số cảm xúc được khuếch đại theo sóng âm thanh,
đến mức người ta quên cả mặt trái của nó mà chính họ đã phô bày,
hay xui rủi cho mình, khi chạm vào tờ giấy quá nhiều màu?
.
vẫn chưa quen với nắng ấm của phương Nam,
thật may vẫn còn Tết Bắc để chìm trong rét mướt, và cảm xúc hoan ca của mùa đông giá,
dẫu năm nay thật yên ả và vắng lặng,
thấy mình như cô bé Ginia đang yêu thích những buổi chiều lẳng lặng làm việc và trở về một mình, hay như nữ hoàng thinh lặng ngày nào
mỗi ngày đọc hết một cuốn sách mỏng, mở đầu vào buổi sáng và kết thúc vào đêm khuya thanh vắng,
dễ chịu,
viết lại những vô vi, để chắp vá cho nhớ thương và tạm biệt con người

2011/11/29

Bầu trời phương Bắc (1)


Tấm này Veo chụp ở cafe Tùng Hậu (Hàng Thùng), một mùa đông rất cũ. Quán pha cafe sữa rất ngon, hay cắm thạch thảo trắng, ngày xưa Mít dẫn đến, sau này có ngồi với 1-2 người nữa thôi. Hay ngồi xâm xẩm trưa, sau khi ăn cháo lòng, vừa uống vừa hóng chuyện buôn tranh vừa lo xe để ở cửa bị CA bắt. Bây giờ quán đã đóng cửa.
.
.
.
Đến bây giờ, mình vẫn không thể trả lời câu hỏi: Vì sao chuyển vào Sài Gòn? Dẫu là cho những người tò mò hay chính mình.
Những điều đã bỏ lại sau lưng, những người chưa từng chính thức nói lời từ biệt, những sms chưa bao giờ trả lời,... và cảm xúc nhiều tầng của biết bao mùa đông, của phố phường, của kí ức, của mùa, của nước mắt im lìm.
Mỗi năm, trở ra Bắc vài lần, chứng kiến phố cũ người thay, hồ xưa thay màu, lòng hoài bâng khuâng.
Mỗi năm mỗi vắng, bạn cũ ra nước ngoài hay lập gia đình cũng nhiều, vui lắm và lắng lắm.
Mỗi năm mỗi nhẹ, vẫn có những người ở đó, dẫu gặp hay không, biết lòng và tình vẫn thế, an ủi nhiều và ru nỗi nhớ bằng những buổi chiều đi bộ qua đường cũ hay ngồi uống trà ở bất cứ góc nào của Hà Nội, những buổi tối ngồi một mình đâu đó uống một vài kỷ niệm,
Vì mình sợ, những lời hỏi thăm, những tiếng nói khác xưa, và bởi chính mình cũng sẽ hỏi thăm, cũng sẽ nói điều gì rất khác... lòng mình. Những lúc gặp ai đó thân thiết, mình chỉ muốn ngồi bên cạnh, hoặc nằm dài trên sofa, uống hoặc đọc một cái gì đó, và nói rằng những năm tháng đã qua mình nhớ nó (hay chúng nó) nhiều lắm,...

Hà Nội trong mình bây giờ, ngoài những vết xước kí ức, là những dấu hiệu ít ỏi từ những người thân quen nhất vẫn không ngừng nhắc nhớ kéo mình về. Đó là một đêm đang ở Đà Lạt, béo gọi cho mình khi đang đi trên cầu sông Đuống bảo chỉ thèm uống rượu với mình, sao mình bỏ HN mà đi. Nó vừa nói vừa khóc, mình vừa giận vừa sợ, rồi không nhớ nói với nhau những gì. Đó là những sáng sớm, Veo hay Ravic nhắn tin khoe HN vừa đẹp vừa buồn, đang uống cafe hay đi dạo hay làm gì đó nhớ tới mình trước kia,... mình vừa thích vừa tức, rồi im lìm tận hưởng. Đó là một nửa đêm nào đấy, Cua sms nói về việc mình đã biến mất lúc nào không hay, còn rất nhiều điều phải nói với nhau,... Rồi khi Winter bảo lần nào mình ra HN cũng vội, lần tới lên góc Puku cũ, bây giờ nó cũng mộng mơ lắm.

Những năm tháng đầu tiên mình rời Hà Nội, những điều nhắc nhớ như thế rất nhiều từ số đông. Nhưng bền bỉ đến thế, chỉ có những người đã gắn với nhau một tuổi trẻ băn khoăn, và buồn vui đủ kiểu. Cũng chẳng cần gì, ngoài cảm giác dù mình ở đâu, họ vẫn ở đấy, gắn bó với Hà Nội với phố phường và lớn lên cùng nó. Sẽ ở đó, và vươn dài những nhánh cây mới mẻ, mà khi mình về có thể thấy hoặc không thấy, nhưng đó sẽ là một Hà Nội của tương lai.


.
Những vắng xa khác, vẫn ánh lên trong kí ức của mình khi nhớ về Hà Nội. Nhưng hiếm hoi lắm suy nghĩ phải giễu cợt chính mình khi bước vào một cuộc gặp gỡ đã biết trước đối thoại và kết quả, mới khiến mình đạp lên nỗi buồn để tới một nơi chốn hay đi gặp một con người. Những tình cờ lướt qua, nếu có, vẫn đẹp lung linh vì ta chỉ đứng nhìn.

Với những vắng xa ấy, mình không sợ sẽ nhạt nhòa trong tâm trí họ. Bởi họ không nhạt màu trong kí ức và cảm xúc của mình. Như thế, khi ta thiếu vắng một con người, một quán cũ hay một con đường, chưa hẳn ta đã mất họ. Vẫn còn những cảm xúc, kí ức hay hình ảnh lưu trong chính đáy mắt ta, mà năm tháng hiện hữu chưa chắc đã xóa đi được. Cái sự còn ấy, với mình, quý giá hơn nhiều những hình ảnh thực tại chán chường và vô luân áp đặt.
Tháng năm tất nhiên bội bạc, nhưng thương nhớ đâu dễ phôi pha!

2011/11/22

walking dream



mỗi buổi sáng thức dậy, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu thường khiến tôi buồn bã
- "thế là mình đã không còn mơ mộng chi nữa... "

cũng chẳng có gì nghiêm trọng kiểu như về một thế hệ trẻ mất mát hay quên lãng thực tế, vấn đề của tôi chỉ đơn giản là giấc mơ đêm qua đã kết thúc,
đã kết thúc.
dẫu có nhiều buổi sáng đứt quãng, tôi cũng quên mất cần note lại tiến trình của câu chuyện (trong mơ, hiển nhiên) đã đến đâu, có ai chết không, có con sông nào cạn nguồn, có ai bị nhốt, có bị ai săn đuổi, và thế giới đã biến đổi ra sao,
,
tôi cứ như đã và đang viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình trong những giấc mơ liền mạch
mở mắt ra, nghĩa là, đóng bút lại,
vì thế mà buồn chăng?

2011/11/11

We could escape crowd somehow


Cuối cùng, tôi phải thừa nhận hôm nay là một ngày đặc biệt!
Không phải vì sáu nhát xổ toẹt hấp dẫn nhiều người, không phải vì tôi có ba đám cưới một ngày, không phải vì tôi (lại) cắt tóc, không phải vì tôi đã dầm mưa 2 lần và ướt như chuột trước khi bước chân vào một sảnh thất sang trọng,... mà bởi những thanh âm dịu dàng trên đường về.

Anh hát. Smoke gets in your eyes.
Phía trước tôi mờ mịt. Sau lưng lạnh lẽo. Anh nói lần này tôi có mùi hương kì lạ, dường như không thuộc về tôi. Mùi đàn bà.
Trên cầu gió lồng lộng, thốc hơi từ sông dài và bến cũ. Tôi thấy lòng mình thanh thản khi ngồi sau xe anh, và khanh khách cười.

.
Khỉ thật, viết đến đây, tôi thấy ngôn ngữ mình ngày càng dở tệ, không thể truyền tải những điều đang diễn ra trong suy nghĩ. Ồ, có lẽ vì đã kết thúc ngày đặc biệt rồi chăng?

Về Đà Lạt chụp trong chuyến đi mấy hôm trước.





Nhìn như Cinque Terre của Ý nhỉ. Nhớ lúc ấy vừa mừng vui vì cuối cùng đã thấy một thị trấn để trú mưa, vừa thanh thản đến lạ lùng trước sắc màu thiên nhiên. Cửa vào thị trấn có một hồ nước, với những thung-lũng-hồng-hoang theo đúng nghĩa đen. Những cây hồng nặng trĩu đỏ rực ngọt ngào như gọi mời, khiến chúng tôi không thể nhanh chóng rời đi...




Và dã quỳ, gây xúc động đến lặng yên. Suốt dọc đường đến và đi, cái màu vàng rực đến gắt gao, đến oi ả làm chúng tôi tê người, như đang bay lên trong gió quyện mùi gỗ thông nguyên sinh, mùi cỏ ngái sau mưa, mùi ẩm mốc của những căn nhà cũ,... Đà Lạt, Đà Lạt, lúc nào cũng khiến người ta mềm lòng