Hiển thị các bài đăng có nhãn saigon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn saigon. Hiển thị tất cả bài đăng

2015/09/28

một điều lặng lẽ

Sau nhiều năm không gặp, K kể cho tôi nghe một câu chuyện về việc anh đang theo đuổi. Tôi biết K yêu việc phục chế các bảo tàng ở Việt Nam. Từ khi anh về nước, đó là công việc anh kiên trì thực hiện, một cách lặng lẽ và bền bỉ. Tôi cũng đã đến các bảo tàng ấy, rải rác ở các miền đất nước, để ngắm chúng một cách lặng lẽ. Lý tưởng của anh là một điều lạ lùng, ngay từ những năm tháng anh còn sống ở Pháp. 



Sáng ấy, K kể về bảo tàng gần nhất mà anh thực hiện ở ngoại ô Hà Nội. Đâylà một bảo tàng cá nhân, được thiết kế trong một căn nhà cổ tại làng nghề truyền thống. Nơi đây sẽ tái hiện lại cuộc sống của những người trong nhà, ba đời theo đuổi gìn giữ và phát triển nghề này. Khi lựa chọn các vật sẽ được trưng bày, K ngạc nhiên vì số lượng thư từ viết tay rất lớn, qua nhiều thời kỳ, nhiều năm tháng. Cho đến tận gần đây, các thành viên trong gia đình vẫn viết thư tay cho nhau, khi đi vắng, khi cần trao đổi hoặc thảo luận, khi muốn nhắn gửi yêu thương, khi muốn chia sẻ bất cứ điều gì... Đó là một ngạc nhiên đến ấn tượng. Chủ nhà đã nói với anh rằng: Chúng tôi không muốn xảy ra xung đột với nhau. Khi bạn viết điều gì đó ra giấy và gửi đi, điều đó sẽ giảm thiểu khả năng xung đột gây tổn thương cho nhau. Và họ đã làm điều đó trong nhiều năm qua, đời này truyền qua đời khác như một thói quen sinh hoạt như một nếp nhà. Một điều đẹp đẽ hiển hiện tự nhiên và lặng lẽ như thế đã khiến chúng tôi vô cùng xúc động. 



















Việc viết tay một điều gì đó ngày càng trở nên khó khăn, ngay cả với những người yêu chữ nghĩa hay viết lách. Khi tôi bắt đầu sản xuất giấy viết thư cho Book Nest, nhiều người bảo tôi lại ham chơi rồi. Tôi không biết nói gì hơn vì không quen chia sẻ hay giải thích, mà cũng sợ sáo rỗng với chính mình. Nhưng sáng ấy, khi K kể cho tôi nghe câu chuyện về bảo tàng bé nhỏ, tôi nghĩ mình có thể mỉm cười một cách lặng lẽ. 

5 tháng trôi qua kể từ khi tiệm sách nhỏ bé của tôi ra đời, vài người bạn tôi đã bắt đầu viết postcard để gửi về Book Nest khi họ đi xa. Chúng tôi cũng bắt đầu viết thư tay để gửi qua lại, chia sẻ những câu chuyện mà khi chat vội vã khiến chúng tôi quên ngay sau đó. Đó là vì họ yêu mến tôi và muốn ủng hộ những điều tôi đang làm. Nhưng sau một thời gian, mỗi người cũng đều cảm thấy hạnh phúc lạ lùng khi nhận lại những dòng viết tay, điều mà lâu lắm rồi chúng tôi không trao gửi cho nhau nữa. Khi nhận thư, tôi dễ cảm thấy lòng mình mềm lại và thư thả hơn. Đó là một niềm vui lặng lẽ nhưng bền bỉ và ngọt ngào. 

Sài Gòn, tháng Chín, 2015

2015/08/24

Autumn's fever

Đông Du, Sài Gòn, một chiều thứ Hai đẹp trời. Tôi muốn thu hết những thanh âm, các cơn gió và lời thì thầm ở con phố này trong một buổi chiều đẹp như chiều nay. Cuối cùng, nhầm lẫn chiều nay đã khiến tôi không gặp được anh. Cuối cùng, tôi chẳng hiểu mình sửa soạn thật xinh đẹp để làm gì. Cứ như lại tung tẩy vào hư không. Nhưng mà buổi chiều nay đẹp đến mức chuyện gì cũng có thể bỏ qua, điều gì sai sót cũng có thể trở thành tuyệt vời.

Trời chiều chuyển gió mùa. Đi bộ qua Đông Du, u bán hàng quen lâu năm bảo con ngày càng đẹp nhưng sao vẫn đi một mình. U bảo tôi thay đổi nhiều rồi, như một người trưởng thành không đến chỗ cô lúc 1h sáng nữa, đẹp như một người nước ngoài. Tôi bảo con già hơn trước rồi. U bảo mỗi năm mỗi chín chắn, có gì đâu mà sợ. Tôi không sợ mình già. Chỉ cảm thấy năm tháng mong manh không thể nắm trong tay điều gì cụ thể.

Bây giờ là cuối tháng Tám, tôi không thể làm gì ngoài việc sống thật tốt trong thế giới của mình. Bây giờ, bốn mùa đều là hi vọng, đều là hẫng hụt. Tôi trở lại thuở lên kế hoạch cho những chuyến đi một mình đến những đất nước xa lạ. Tôi nghĩ đến M6, bộ sưu tập những bao diêm, mây bay trên bầu trời, những người đàn ông không bao giờ thấy mặt trong những giấc mơ và các bạn tôi đã không còn nghe tiếng.

Cầu bình yên cho những ngôi sao nhỏ của tôi, đã và đang bay đi. Tôi sẽ yên an trở thành một nơi chốn, một thùng thư, một sự im ắng. Tôi sẽ không chờ đợi nhưng cũng không muốn chuyển động nữa, nhất là trong những ngày đẹp trời như thế này,




2015/03/02

Chúng ta có thể lẳng lặng ra khỏi đời nhau, không một lý do?

Trong cơn trầm cảm mùa xuân, tôi chợt muốn gặp Minh. iCloud đã giúp tôi giữ được số của cậu sau mấy lần mất máy. Tôi nghĩ, mình có thể sẽ lại ngồi yên lặng người đi vì xúc động để nghe câu chuyện của cậu. Tôi không xúc động vì thế giới của cậu mà vì cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của hình ảnh trước mặt. Mùa hè, Minh mặc áo sơ mi dài tay rất lịch thiệp, khoác một áo len mỏng màu xám, đôi bàn tay mảnh dẻ khẽ run khi kể về quãng thời gian chúng tôi không gặp nhau. Tôi có rất nhiều hình ảnh khác về Minh, vì cậu gắn với một mùa hè đẹp đẽ trong khu vườn tĩnh lặng của tuổi hai tư thanh bình. Nhưng chính hình ảnh run rẩy trong lần gặp lại bất ngờ ấy đã theo tôi mãi, đến hôm nay. Minh đã ra khỏi cuộc đời tôi sau một cuộc điện thoại rất dài về sự cực đoan đến cố chấp của tôi trong chuyện bạn bè lẫn tình cảm. Tôi đứng trong hầm để xe công ty và hét lên trong điện thoại một câu hỏi cật vấn lại khái niệm "ở bên cạnh nhau khi cần" của Minh. Cậu im lặng rồi xin lỗi về một sai lầm trước đó một năm. Sau đó tôi cúp máy.


Tôi muốn gặp Minh vì nhớ ra lúc này mình cần sự tỉnh táo ấy. Vào giờ phút cảm thấy mình lại tiếp tục phải tự quyết định một việc lớn nữa, tôi chợt cảm thấy đơn độc. Hoá ra cậu đã hiểu tôi thấu đáo đến thế. Minh nhìn vào thế giới của tôi, cảm xúc của tôi với góc nhìn lý tính và đưa ra những nhận xét đơn giản và lạnh lùng. Điều quan trọng hơn, Minh và tôi đã ra khỏi đời nhau một cách rõ ràng với đầy đủ lý do. Tôi nghĩ mình có thể đơn giản là nhấc điện thoại lên nói: có thời gian không đi uống cafe đi. Tôi biết, Minh sẽ cho tôi một câu trả lời đầy đủ, rõ ràng ngay lập tức dù từ chối hay nhận lời. 




Tôi từng nghĩ khi mình có vấn đề với ai đó mình yêu thương hay trân quý, mình có thể lẳng lặng rời khỏi cuộc sống của họ để tránh làm tổn thương những điều đẹp đẽ trong quá khứ. Nhưng thực chất, đó có thể là một sai lầm lớn. Vì rốt cuộc, họ chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra (dù có thể ta đã nói về vấn đề đó vài lần). Và với những người nhạy cảm, đó sẽ là một sự thương tổn không thể lý giải. Tôi từng rơi vào cảm giác đó khi mất liên lạc với những người bạn tưởng như đã thành một phần cuộc sống của mình. Và có lẽ, tôi cũng đã vài lần khiến người khác cảm thấy như thế. Tôi, bây giờ, không thể cứ ngây thơ cho rằng mình có làm gì đâu. Biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của một người đã rất thân thiết với bạn là một điều kinh khủng, dù cho bạn có đau đớn chẳng kém gì ai khi làm thế. Nghĩ lại, mọi thứ thật khó khăn khi ta còn quá trẻ với rất nhiều thế giới đan xen cả trong giấc mơ lẫn ngoài đời.

Tôi bước sang mùa xuân thứ hai tám với rất nhiều việc phải làm. Chưa bao giờ trong cuộc đời tôi cảm thấy mình phải làm nhiều việc như thế. Và tôi đã, đang làm mọi thứ được lên kế hoạch một cách chậm rãi thôi. Không phải theo cách tôi cố gắng làm xong những việc cần làm trước một mốc thời gian trước đó. Hiện tại, tôi cảm thấy mình có rất nhiều thời gian, không phải vội vàng gì cả, năm tháng còn đằng đẵng ở trước mặt cơ. Và tôi muốn cho tất cả mọi chuyện xảy ra xung quanh mình một lý do. Đơn giản và rõ ràng, dù là chuyện xuất hiện hay biến mất, dù là chuyện bắt đầu hay kết thúc, dù đó là bất cứ ai...

Và như thế, tôi thấy mình sẵn sàng đi qua tháng Tư, bất kể nó có bốc cháy nữa hay không

2015/02/27

It takes a lot to know a man

Điều khó khăn nhất không phải làm thế nào để đi sâu vào thế giới của một người mà là làm sao để ra khỏi đó mà không vương vấn, thậm chí thương tổn. Đây không phải một băn khoăn về tình yêu. Nhạy cảm là một cánh cửa mở rộng. Nếu có thể khép lại cánh cửa ấy, cuộc đời sẽ hạnh phúc và cũng buồn chán biết bao nhiêu. 


.
Mấy hôm trước, mình đã nói với một người phụ nữ xinh đẹp, thành công rằng: Không lẽ đến tuổi này rồi chị vẫn còn thắc mắc vì sao những người xung quanh không hiểu chị ư? Chị có nghĩ việc mong muốn những người khác hiểu mình là một kì vọng lớn lao, nhất là với những tâm hồn phức tạp? Có lẽ chính sự kì vọng ấy là bi bịch của chị. Khi ấy, mình bị cuốn theo mạch câu chuyện và nói một cách tự nhiên. Đến khi về chợt nghĩ mình tàn nhẫn khi nói điều đó một cách thản nhiên thế. Được hiểu, bởi những người mình yêu thương và yêu thương mình, thì có gì là một kì vọng lớn lao? Đó chẳng phải là khát vọng giản dị nhất hay sao. 

Mấy năm trước, có một lần mình cũng đã nghĩ về hai chữ "được hiểu" như mấy hôm nay. Đó là lần đầu tiên nghe Song Tú hát ở Hotsky. Khi ấy đang là mùa đông, chị như một ngọn lửa nhỏ với mái tócchị xoăn dài màu hạt dẻ, đi bốt cao quá đầu gối. Khi đó chưa nhiều người biết giọng hát của chị, mà người ta chỉ quen nhớ tới chị như bạn gái của một Rocker. Mãi sau này chị chuyển vào SG, rồi tham gia thi The Voice, nhưng đó lại là một câu chuyện khác mình không theo dõi nữa. Mình chỉ nhớ là sau khi nghe chị hát đã vào xem blog của chị trên 360, rồi nhớ mãi phần About me vẻn vẹn mấy chữ: Muốn được hiểu. 

Càng nghĩ, càng cảm thấy sao mà cay đắng. Ước muốn giản dị ấy hoá ra lại rất xa xỉ. Những người phụ nữ thông minh kia, có lẽ đều biết điều đó, nhưng tại sao họ vẫn không thể tự deal được với chính mình? Tại sao không thể đơn giản bỏ qua mong muốn được hiểu để sống thản nhiên, để những năm tháng trôi qua bình thường? Mình đã nghĩ rất lâu nhưng không thể có được câu trả lời. Mà, câu trả lời ấy chắc gì đã dễ chịu hơn câu hỏi kia.
.