Hiển thị các bài đăng có nhãn poems. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn poems. Hiển thị tất cả bài đăng

2011/04/06

Những câu chuyện trong tôi mỗi ngày mỗi nhạt



Đương cơn chán chường thế kỷ, ả đã nghĩ ra đủ trò gây hấn với những chiếc lá me trên đường. Nhưng vô ích! Thành phố những ngày này nhiều gió đến buồn bực. Chúng nâng đỡ và vùi dập lẫn nhau, quyện vào nhau khanh khách cười, và tát vào mặt ả những vụn cám vàng úa. Phũ quá!


Cưỡng cơn cuồng phá thế nhân, ả rạch đôi những giấc mơ bằng ánh sáng của ngày. Cũng thật tiện! Mùa hè năm nay quá nhiều sắc xanh rợn rạo gây buồn nôn. Chúng không thể vừa bay cao vừa bơi xa, trong vũng bùn xanh ngắt ngằn ngặt, mà không tung tóe lên ả những mảng mùi. Bẩn lắm!


Hỡi những kẻ ngủ trên dòng sông bay

có thấy đá cuội cựa mình dưới đáy

sắc như dao cứa,

vẫy vùng cắt,

đòi rơi.


Tự do có màu gì?

bức tranh tương lai không bao giờ thỏa mãn

mặc chúng triệt tiêu sắc diện,

vén váy mà đi!


29.03.2011

2010/11/18

Thư K (4)



về nhà,
trẻ con khóc váng trời
ko đi bệnh viện đâu
điện thoại reo ầm ầm
có tổ chức gì ko?
âm âm
u u
hàng xóm cưa xẻ
nghiệt ngã
người ốm,trời ốm
trẻ ốm, già ốm
...
trời ngủ rồi

Lâm An. 2008

2010/03/23

Thư K (3)

Photobucket

Photobucket

Photobucket

sẽ ra sao
nếu những buổi chiều không còn những tiếng giục giã đợi chờ
từ dưới chân ô cửa sổ u uất
tiếng gọi cô
đánh thức khoảnh khắc bình thường,
dậy ăn đi chơi
dậy, ăn, đi, chơi
có thể ở một trạng thái bao lâu
có thể nhịn đói trong bao lâu
có thể nằm nghiêng trong bao lâu
có thể nghe một bản nhạc trong bao lâu
màu sẽ rơi loang lổ lấn chiếm như thế nào
bao lâu thì sẽ khô
sẽ nứt
sẽ vỡ
những buổi trưa,
những buổi trưa,
không một tiếng gọi
thời gian chết chìm trong sương mù tưởng tượng

Lâm An. 

2010/03/22

Vọng khúc

Photobucket

Photobucket

Photobucket

I/
Em vùi mình trong những chuyến đi
Ngang qua những con đường gió bụi đầy hoa rực rỡ
Ngang qua những mảnh đất trầm lắng trong sương
Ngang qua những linh hồn lạc lối thiên đường
Ngang qua những ngày tháng Tư trắng xoá thảm thương

Tháng Tư năm nay đã có màu sắc khác,
em ùa vào dã quỳ vàng rực cao nguyên
khát cháy như gió cuốn,
và những cành phượng tím ngất
lấp kín em trong sương mù thành phố hoa
ngất ngây
đắm say
Tháng Tư,
loa kèn thôi trắng khoảng trời em mê mải
nỗi nhớ thôi hoang hoải
bay.

Photobucket

II/
Về đi, kẻo tàn mùa hoa
loa kèn vẫn xanh muốt từng góc phố em quen
Hà Nội tháng Tư đẹp mê mải,
chờ em.

Về đi em,
dẫu những con đường vẫn dài và rộng lắm
dẫu những thổn thức đớn đau nơi ấy là có thật
dẫu lồng ngực em không ngừng nổ tung
mỗi lần cất bước thiên di

Về đi em,
ảo ảnh hoàng hoa ngập ánh mù sương
chẳng thể chôn chặt đôi mắt buồn thăm thẳm,
cảm thức giao hòa lãng mạn mênh mang
chẳng thể làm vơi lệ mắt em hoen sầu,

Về đi em,
cao nguyên dù thắp lửa em khát cháy
ngọn thác kia có rưới suối nguồn em mát trong
gió Langbian không ngừng hát tình ca
thổn thức,
vẫn nhớ từng góc phố hắt sáng đêm giao mùa
vẫn nhớ chén trà nóng bỏng môi đêm đông giá rét
và nhớ những mùa hoa bỏ lại
phía sau.

phía cuối con đường vẫn là tháng Tư
vẫn là tháng Tư
tháng Tư.

Lâm An. April-2009

Thư K (2)

Cũng vô lý như lần kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh

(Bùi Giáng)


Photobucket


Photobucket

Photobucket


Tháng Tư năm nao cũng có một người chết!
Năm trước
Năm nay
Và năm sau nữa
Tháng Tư năm nao cũng có một người chết
Và một người
Còn sống
như đã chết
Tháng Tư năm nao cũng yên ả
như
một đám tang trắng xoá loa kèn
trắng xoá mưa
Tháng Tư năm nao cũng trong veo
như
nước mắt em một buổi chiều
đưa tiễn
anh!


Lâm An. April-2007

2010/03/08

n.i.n.e



Photobucket

Photobucket

Photobucket

vào ngày thứ chín,
ở cây cầu mang thai những ngọn đèn hoài thai với cái bóng của chính mình
sắp đặt,
một giới tính lạ
không ngừng lớn lên tự bên trong
vùng vẫy quyết liệt,
đòi ra?

vào ngày thứ chín,
trong căn phòng ám khói những làn khói ngoại tình với mùi hương của chính mình
dấu hiệu?
thời của ngờ vực
ngụy trang trong màu trắng mong manh
dịu dàng mơn trớn,
chết chìm?

vào ngày thứ chín,
trên bàn tay xanh ngắt những ngón tay xanh muốt giết chết màu xanh của chính mình
tưởng tiếc
vận mệnh tàn phai
rình rập mảnh chỉ tay mỏng tang
nhóm đỏ tàn tro
lấp lóa

vào ngày thứ chín,
giữa giếng đồng cũ nát những chiếc gương mất mát soi tìm hình ảnh của chính mình
bỏng rát
giữa đêm khát cháy
đi hoang trong thế giới thứ tư
dịch xanh tràn óc
tuyệt vọng.

Jan.2010.Lâm An

2010/03/04

Mộng





Nõn nường là đêm
ấp mộng,
nhà nhà mộng
người người mộng
du thủ dâm thực
chán chường,
cưỡng bức tưởng tưởng
phóng thỏa thuê
khấp khểnh cười,
thế gian vờn nhân cách
chập chờn diễn giải
lập phương bóng tối
ánh sáng quẫy đạp cùng bầy thiêu thân ngoài cửa sổ...

.
Không hoa nào nở ra từ những hốc cạn.
Chết chìm trong đó như những con chuột vốn tưởng mình may mắn
Những con cá khô xác cưỡi trên bầy kiến khô môi
Gẫy mục.

Jan.2010.Lâm An

2009/12/26

Thư K (1)

cotco_hue by you.

ừ thôi anh về

Nhớ Huế
...
phía cuối phòng tranh
là ô cửa sổ mưa
tôi đã ở đấy
một buổi chiều,

cuối ngày,
tôi đã ở đấy
trưng bày chính tôi
nhạt nhẽo,
lạnh lùng,
giả dối,

đông quá
những gương mặt đã mòn,
trên báo chí truyền hình
cười rất lạnh
và rất kịch,

tôi làm gì,
ở đây,
chao ôi
có phải mọi nẻo đường
đều đến Roma thật?

may làm sao
phía cuối phòng tranh
là ô cửa sổ mưa
tôi đã ở đấy
một mình,
giống như Huế,
đã mưa những ngày tôi ở đấy
cũng một mình
giống Hội An,
một đêm mưa ướt ngập đèn lồng
ô cửa sổ lạnh
rất lạnh
bia rất lạnh
tôi rất lạnh

đông quá,
...
Ngày mưa ở MS.Lâm An

2009/12/22

Vàng phai


Mặc những giấc mộng vùng vẫy trong bóng đêm
mặc quá khứ rực đỏ trên mỗi con đường
em đi,
thế giới xanh
như anh cười vào những ngày tuyết trắng.

Hôm qua mùa chết
nẻ môi, hanh mắt
xác xơ
em tự lừa mình bằng những chồi non mới nhú
trên cái cây đã bật gốc từ lâu
điều kì diệu hóa ra chỉ là tưởng tượng,
anh ở đâu?

Nhớ!
Đà Lạt
vào cái mùa người đông hơn kiến
hoa tàn héo rũ
sương ướt nhiều hơn mây
thiên hạ đổ xô kéo về
nhức nhối

Em,
mất mùa
trôi theo tiếng hát của A
"I lost my letter R"
vọng trong tiếng gió của ngày hôm qua
hoang hoải bật khóc
như mùa thu cũ?

Hình như nắng vỡ
ngoài hiên
không còn ngói đỏ thêu hoa
nơi Cam Ly
cúc quỳ vàng phai
và tan tác
như em?

Thương nhớ hỡi
vắng anh,
ngày nào em cũng khóc
bỏ quên bầy chim sẻ ngoài sân rúc rích
bỏ quên cánh đồng hoa đương thì con gái
bỏ quên giấc mơ về ngôi nhà gỗ nhỏ
im lìm trôi.

Vắng anh,
ngày nào em cũng khóc
ngọc lan trước hiên không ra hoa
lá thôi xanh mướt, mải u buồn
cô gái nhà bên buồn không hát
lặng lẽ nhìn.

Chỉ có tiếng vọng từ bên kia nỗi nhớ
Từ
bên kia
nỗi nhớ anh
Một ngày
Gặp lại em
Anh có cười
Bằng cái nheo mắt
Của mùa đông ấy
Anh có thấy
đôi mắt lạc
trong rừng hoang
đầy gió không màu?

Lâm An

2009/09/29

Ngày tàn phai


Upload Free pictures

Upload Free pictures

Upload Free pictures
Ngày tàn phai theo tiếng hát của K

I/
Những vần thơ bỏ lại của một mùa hoa cũ
cứ ngan ngát một màu xanh giả dối
của sắc loa kèn chưa một lần thực chết
day dứt niềm đau về một hồi ức lạ
như - là - chiêm- bao

Những buổi tối nằm nghe,
còi xe cấp cứu xé toạc không gian.
Thoảng thốt.
Màn đêm màu xanh lá
bầu trời nở hoa từ phía Tây,
có gì lạ?

Những buổi sáng nằm nghe,
tiếng mưa hốt hoảng đuổi mặt trời
Ướt át.
"I'm a fool to want you"
Billie thở xám không gian
bình minh nở muộn,
buồn bã chẳng cựa mình
thức giấc nghe hạt mưa đuổi mặt trời
xám trắng
âm âm
u u

II/
Những ô cửa sổ bay nghiêng theo chiều xoay của cánh hoa dầu vàng vọt như mùa thu vừa kịp chết
Era! Era! Ô cửa sổ như khu vườn bí mật, vòng bán nguyệt chấp chới trong ánh nến ban ngày
Thứ ánh sáng giả tạo nhảy nhót theo chiều cánh hoa
Hai mươi ba độ năm?

Không còn ai,
hoa trắng thôi khoe sắc hàm tiếu
chợt nhe năng trắng ởn mỗi sớm mai
nhai rau ráu những câu hỏi vì sao
"con ở đâu", " em ở đâu", nào ai biết?
vì sao, vì sao và vì sao?

bay đi! bay đi!
những đóa hoa đừng bao giờ chạm đất
đừng bao giờ chạm đất!

Nỗi đau không định hình,
như vệt khói ám thái dương
bỗng hóa lỏng thành ete bệnh viện
chảy tan,
òa khóc.

Lâm An

2009/08/31

Cello ngày mưa


Cello ngày mưa

Buổi chiều quá hẹp, không thoát nổi một ý nghĩ sâu.
Kịch bản chồng chéo lao ra ngoài.
Ngắt quãng

Tứ chi căng lên theo tiếng Cello
ngày mưa Zoe buồn gì mà kéo đứt dây
đàn như thể ngày mai chẳng tới?

Rỉ máu
Cello ngày mưa rỉ máu
tế bào sôi sục
sắp tan chưa, thứ im lăng chết trôi đượm mùi giả dối?

Không chịu nổi
Cello ngày mưa cứa đứt da thịt
quá nhiều thứ thừa thãi xung quanh
gấp gáp
cuồng phong
gấp gáp
thở đi
sâu vào,
thở đi rồi chết

Thèm được duỗi chân trên sàn đất lạnh
để mặc cuồng nộ của Zoe tràn vào
như lũ kiến trùi trũi ăn mình hàng đêm
từng vuông một,

Mưa,
tiếng đồng hồ tích tắc trong đầu kêu váng
kêu váng những đêm không ngủ

Đừng áp đặt mình vào thế giới của họ
nơi người ta ăn ký ức trẻ thơ dịu dàng như khi nựng nịu chúng
nơi đồng đen ngự trị
đặc quánh.

Thôi tự vấn về tiếng khan khóc của những khúc gỗ mục
khoan vào tai mỗi sớm tinh mơ hay buổi chiều tà
mặc chúng,
chết chìm cùng lũ mối cuồng si.
.

Tất cả tiếng vọng đều chết trôi.

Lâm An

Những ngày ở La Bougie


Những ngày ở La Bougie

Màu đỏ oằn mình dưới những lằn ranh thòng lọng
xiết chặt chiều quán vắng lặng
lẽ em thôi cuồng điên giả dối
anh ngủ yên trong mảng màu quặn thắt
chập chững cơn mê chiều thứ tư
thế giới đầy những người đàn bà ngủ muộn
thì thầm những nỗi đau bí mật
cùng em.

"Cuộc đời mẹ là một chuỗi sai lầm, trừ con..."
phía bên kia người đàn bà cuống quýt thu nhặt
những mảnh ngói vỡ của ngôi nhà cổ
chiều cuồng gió vương vãi đỏ ban công,
hành lang thổn thức.

“Không ai có thể tranh đấu với người đã chết…”
mười ba ngọn đèn run rẩy bên kia đường
thì thầm giễu giọt nước mắt mưa
tội nghiệp,
nào đã kịp ướt mi?

Người thiếu nữ không biết khóc
cho những tàn phai không kịp gọi tên
phía bên kia Cổng Trời
chiếc bóng không ngừng thổn thức đòi tên
dẫu chẳng phải tình yêu?

Người thiếu nữ không biết khóc
cho những mất mát không thuộc về mình
run rẩy trong giấc mơ
“hãy cho tôi một cái tên,”
màu đỏ trong góc quặn đau mỗi buổi chiều
cuồng gió tung bay vò kí ức
xám ngoét.

***
Hà Nội rặt một màu đồng chán ngắt
bỗng nhọn hoắt đâm thủng màng chân
những con mèo hoang giật mình trên mái
ngơ ngác
tìm ai?

Lâm An

Bản năng gốc


Bản năng gốc

Bởi từ lâu
cảm xúc thật đã chết,
mà không được đưa tang
cứ vật vã trên ngã ba mòn mỏi
hồi quang phản chiếu sáng lóa
mấp máy môi gọi mời
em mù lòa thiêu thân
xác khô trong thứ ánh sáng giả tạo,
cháy.

lửa không đượm nổi một màu xanh
cảm xúc gào khóc
cho tôi đi, xin người!
không đáp lại,
thứ ánh sáng nhờ nhờ vẫn không ngừng bay đi
cuốn theo khói bụi vật vã sau lưng
hằn lên con đường hình ảnh cảm xúc
biến dạng loang lổ không sắc màu,
lập lòe.


Chầm chậm,
những cái bóng vô hình bắt đầu nhảy múa.
Hiển hiện rõ dần từng nét mặt,
từng khuôn thân người.
Rồi đổ ụp xuống mâm vàng mặt nước
uốn lượn chao nghiêng
từng nét triều nhục cảm dập dờn
phá vỡ màng chắn xanh
cùng áng vàng lấp lóa.
Những ngọn sóng chiều nhục cảm chưa một lần thử sức
cùng ánh mặt trời mềm vào một buổi chiều cuồng điên,
bỗng òa khóc dữ dội tát ngang núi đồi
sấp,
ngửa,
vuông tròn.

Nếu là Houellebecq hẳn sẽ cho rằng mặt trời đang làm tình với sóng xanh?
Hay chỉ đơn thuần là giỡn chơi như Hoffmann huyễn tưởng?
Con rắn xanh quăng mình trong sóng cỏ vàng ươm,
chẳng đủ rộng để quẫy mình vùng vẫy
đành õng ẹo nằm co!


Trên bức màu đang bôi dở
một con thạch sùng sa chân
giãy giụa giữa những vạch màu nhày nhụa
gắng rút chân khỏi màu cơ bản
và những vùng trũng đậm sắc đỏ trần ai
lại đâm vào thế giới những màu loang
dang dở bầy hầy không thể gọi tên
lăn một vòng mệt nhọc
thạch sùng ngấm màu
đứt đuôi,

Phía trên,
những bông cúc lặng nhìn thở than
khẽ nghiêng mình rơi rụng
cánh chao nghiêng đằm vào vũng màu
nấm mộ rực rỡ bỗng tinh khôi
mỉm cười chờ đón
thạch sùng đứt đuôi lần thứ ba,
vẫn không chạy ra khỏi bức màu bôi dở,
ngửa mình
giương mắt chờ đợi màu trắng
cuối cùng phủ lên mắt môi,
rồi chết.

Lâm An

Thế giới chiều thứ tư



Thế giới chiều thứ tư
Trong căn phòng ngập ngụa người là người
cả những khoảng trống cũng đỏ rực hơi
người cười nói ấp ôm tay nắm
đến những chiếc bình cũng ngập ngụa nước

Bất chợt,
hình như dưới chân Tonkin là hoa cúc
vàng rực hơn ánh đèn Potato buổi tối
át sắc đỏ bình cổ ngả nghiêng chao
đổ lằn ranh thế giới thứ tư
vỡ toang ánh mắt chiều thăm thẳm

Ở chiều thứ tư,
Dido khẽ khàng ru "burning love"
cậu trai mét tám ngủ vùi trong góc
phòng đỏ ối bỗng tối sầm trước mắt
ngủ đi anh,
nồng hơn cỏ say hơn mật rượu
mặc hoàng hôn gào toáng gọi mặt trời
trở về với hoang hoải con người

Thế giới chiều thứ tư,
những giấc mơ không còn giật mình
gào thét đòi tự do trong bóng đêm
phong ma thời khắc thôi dẫn
người lạc người xé nát tim nhau,
hoàng hôn bớt đơn côi.

Thế giới chiều thứ tư,
đồng tử nhân gian mở ra
rộng bốn chiều lồng lộng ngó nghiêng
tròn vành ba sáu mươi độ tư
chẳng rơi lấy một giọt nước
những con mắt trần gian,
bớt hoang vu.


Lâm An