Để tận mắt thấy khung cảnh một giấc mơ, tôi đã đi rất xa bằng rất nhiều phương tiện. Có lẽ, nhiều tháng ngày sau này tôi sẽ không thể quên cảm giác đôi chân mình phồng rộp lên vì đi bộ trên highheels ở đường. Vừa đi vừa đếm số nhà vừa lo giữ váy để slip dress không tung bay. Lần đầu tiên ở thành phố này, tôi có cảm giác mình tức cười như thế. Tôi đã không chắc chắn về đường phố, bước xuống taxi một cách vu vơ và nghĩ là mình có thể đi bộ.
Đúng là tôi có thể đi bộ,
tôi chỉ không ngờ con phố ấy có đến mười mấy nhà mang số 39, mười mấy nhà khác mang số 37... và phải đi qua đến bảy ngã tư đèn đỏ mới đến được nơi cần đến,
vừa đi vừa đếm vừa lo giữ slip dress,
một hình ảnh không thể tức cười hơn,
.
Khi đó đang là buổi hoàng hôn sâm sẩm mây đen,
tối đó trời mưa lớn,
tôi nhớ đến lời mình nói một ngày chưa xa
anh hãy nhìn lên bầu trời, em sẽ ở đó vào ngày mưa bão nhất
.
Về giấc mơ,
không gì hiện hữu thực sự
trừ một bản nhạc jazz bất chợt giữa thinh không,
Hiển thị các bài đăng có nhãn dreamer. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dreamer. Hiển thị tất cả bài đăng
2015/07/24
2013/02/27
can't stop getting old
Những giấc mơ
đầy phức cảm
đơn độc
Giá đêm đừng tàn
ta không thức giấc
sống một đời trong mộng
tan hoang, trọn vẹn
Mơ điên
ta như thú hoang trong cõi thiên đàng
Thức giấc
Nỗi đau trong mơ không thực thể đánh đổi
tràn qua mi
ướt đẫm
2012/01/29
triệt tiêu
đã mơ đến đoạn sáng tác từ ngữ,
lạnh quá, mắt nhắm mắt mở sạc điện cho gối sưởi
và nghĩ và cụm từ vừa lóe lên trong mơ
trở lại giấc ngủ, sa tiếp vào giấc mơ khác
.
tỉnh dậy
những chuyện đau lòng vẫn tiếp tục,
sao không triệt tiêu xúc cảm
ngay cả trong mơ
2011/12/27
Counting hours, searching the night

Để sáng qua, khi tỉnh dậy, hoang mang không biết có phải hai cô gái ấy đã đến bệnh viện thăm mình vào mùa đông năm trước thật không, những trao đổi bên hồ bán nguyệt có tồn tại, hay chỉ là một nếp nhăn trong vỏ não được tạo thành do những giấc mơ liên tiếp?
Thật khó để giải thích cho mộng mị và huyễn hoặc của chính mình!
Nhất là khi sự hiện hữu của bản thể luôn quá tỉnh táo đến khắc nghiệt trước mọi tác động/lời nói từ thế giới xung quanh...
2011/11/22
walking dream

- "thế là mình đã không còn mơ mộng chi nữa... "
cũng chẳng có gì nghiêm trọng kiểu như về một thế hệ trẻ mất mát hay quên lãng thực tế, vấn đề của tôi chỉ đơn giản là giấc mơ đêm qua đã kết thúc,
đã kết thúc.
dẫu có nhiều buổi sáng đứt quãng, tôi cũng quên mất cần note lại tiến trình của câu chuyện (trong mơ, hiển nhiên) đã đến đâu, có ai chết không, có con sông nào cạn nguồn, có ai bị nhốt, có bị ai săn đuổi, và thế giới đã biến đổi ra sao,
,
,
tôi cứ như đã và đang viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình trong những giấc mơ liền mạch
mở mắt ra, nghĩa là, đóng bút lại,
vì thế mà buồn chăng?
2010/08/31
high tide
Bầy chim thiên di đập cánh hỗn loạn sau mưa luôn làm tôi sa bẫy chính mình.
Đôi mắt dài thăm thẳm của cô gái khu chung cư đối diện Sheraton muốn nói gì? Sao cô phải phơi quần áo vào một buổi chiều mưa? Người đàn ông ló mình ra ngoài cửa sổ nhìn chăm chăm xuống bãi xe mong muốn gì? Tôi không thích những khuôn hình đầy tính điện ảnh như thế. Nó giống như việc tôi đang quay một bộ phim với một thao tác máy duy nhất. Nhiệm vụ là lưu lại những hình ảnh đẹp nhất đang đứng yên. Chứng kiến một cái đẹp đang chết đi. Khoảnh khắc buồn rực rỡ!


Những giấc mơ như những ý tưởng được nhồi nhét vội vã trong đầu diễn ra hàng đêm. Nó phản lại cái tư duy nên ngủ nhiều của tôi. Những giấc mơ, về căn bản chúng chẳng mang một dấu hiệu nào hết, cho đến cái ngày nó trở thành sự thật sau đó không lâu.
Việc sống trong hai thế giới song hành một lúc, là quá sức. Những mối liên hệ lớn lên trong mơ, phát triển rực rỡ, và cũng phai tàn trong chính giấc mơ. "Những giấc mơ là một dạng hiện thực khác" - Du đã nói thế trong những dòng cuối cùng gửi cho tôi. Mỗi lần tỉnh giấc sau giấc mơ lạ lẫm, với những diễn biến như một câu chuyện dài chắp nối đêm này qua đêm khác, tôi đều nghĩ tới Du. Tại sao không bao giờ Du xuất hiện ở đó, trong những giấc mơ tôi?
Nỗi nhớ Du như một sợi gân mảnh được may sâu vào hệ dây thần kinh vốn nhập nhằng của tôi. Nó nằm đó, yên an, và nhẹ nhõm.
2009/08/31
Dreamland
1. Giấc mơ ngắn mang hình dáng cô gái nhỏ bay là là trong bóng đêm. Ngang qua những tầng áp mái, chầm chậm dừng chân, nhìn ngắm giấc mơ dài chết ngạt trong phòng kín. Tưởng tượng. Đã ngừng tưởng tượng. Giấc mơ ngắn quay mặt. Bay đi. Không một tiếng vọng. Giấc mơ dài đã thôi thở than. Từ lâu. Không có mặt.
Trở về thế giới chiều thứ tư. Lập phương bóng tối. Suy nghĩ mỏng. Tưởng tượng bay hơi. Chỉ còn tiếng mưa trên tầng áp mái. Dịu dàng rơi.
Tôi luôn tin rằng phía sau mọi khuôn mặt đều có một nhân ảnh khác. Sau mỗi giấc mơ ngắn vào chiều tối, tôi đều lái xe ra đường. Từ ngày tới đây, tôi chưa một lần phát điên lên vì tắc đường. Cứ như mặc nhiên mọi thứ là vậy, rồi thản nhiên đứng chờ, hát khẽ khẽ một câu nào đó lướt qua, rồi chầm chậm hòa vào dòng người. Thế giới, một lần nữa, chia thành những ô vuông sắc cạnh và đóng kín.
2. Tôi nhớ tới căn phòng cũ dán giấy bốn bề đen kịt. Thứ ánh sáng duy nhất là màn hình máy tính luôn để standby nhấp nháy. Và màu trắng của hoa lys trong chiếc bình của Ravic những ngày tinh khôi. Cuộc trình diễn giữa ánh sáng và bóng tối trong căn phòng ấy có khi làm tôi nghẹt thở. Tức ngực. Bây giờ thi thoảng tôi vẫn không thở được. Nhưng tôi có niềm tin vững chắc rằng chính tôi đã xé nát những ô vuông đen tuyền kia - như chính tay tôi đã dán tôi từng ô một lên bức tường trắng tinh ngày đầu chuyển đến. Bởi chính tôi đã làm điều đó cách đây hai năm, và bởi chính tôi đã quyết định rằng mình phải đi tới một nơi nào đó ngay lập tức - nên tôi biết rằng mọi thứ sẽ qua đi.
Nhưng nếu mọi thứ trong dải ký ức kia chỉ là một hình ảnh tưởng tượng hoặc đã có một vài sự lộn xộn nào đó khi sắp xếp chúng thì sao? Tôi không thể chắc chắn những việc tôi đã làm - hoặc không làm trong từng thời điểm. Giống như Claire không bao giờ biết được những con cừu đã thực sự thôi kêu gào trong tâm khảm cô hay chưa, tôi cũng không bao giờ biết được cây cầu kia có gãy không. Tôi không thể hỏi, vì người duy nhất trả lời được đã chết chìm cùng căn phòng kia.
Tôi đang sống lại. Phía sau tôi, một nhân ảnh khác đang chết đi. Ấy chỉ là một hoang thai của tâm tưởng trong những tháng ngày lạc loài?
3. Quay trở về với Khazar, tôi bắt gặp chuyện những kẻ săn mộng, suy nghĩ và mộng tưởng. Trong ánh nến chập chờn, sa mạc lấn chiếm từng đốt tay tôi. Nóng bỏng. Những giấc mơ khô khan. Đứt đoạn. Một trong số đó là về anh. Tôi thấy anh loay hoay giữa ngã ba, nửa muốn quay xe vào nửa muốn đi thẳng, bàn tay ngần ngại với chiếc điện thoại. Tôi đã đi qua anh tự bao giờ. Anh không hay mà tôi cũng không hay. Chỉ tới khi...
Những giấc mơ. Kẻ săn mộng và giải mộng. Chết chìm trong đó như những con chuột vốn tưởng mình may mắn. Những con cá khô xác cưỡi trên bầy kiến khô môi. Gẫy mục.
Đào sâu vào bản thân mình để tìm câu trả lời. Trong một thoáng, tôi run run trước lời nói ấy. Cảm giác tôi đã mất màu, nếu không biết vẽ ra sao câu chuyện của tối qua. Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong mấy ngày qua, có khi là sáng sớm, có khi là chập chững tối - những lời nói ấy vẫn chưa chạm vào tôi. Tôi biết, chúng vẫn lơ lửng ngoài kia. Tôi mất màu. Nhưng chúng không mất đi. Vào một thời khắc nào đó, khi tôi quay trở lại chiều thứ tư kia, những bong bóng đó sẽ nổ tung và chui sâu vào da thịt. Cái cảm giác râm ran xâm thực ấy, vừa quyến rũ vừa đớn đau, nhưng hình như nó gây nghiện. Như nỗi buồn, đôi khi thành một thứ mốt điểm che.
Cello của Zoe và tiếng gào thét của Amanda giết chết những bông hoa mới nhú sau cơn mưa cuối cùng của mùa hạ trong tôi. Những tiếng vọng chết trôi từ thế giới thứ tư va đập vào chiều không gian tôi đang sống. Nứt toác. Nhưng dịu êm. Đớn đau thực thà.
4. Những giấc mộng đang lớn dần lên. Mỗi ngày tôi đều thèm ngủ. Trở về với đất, cảm xúc vẫn nguyên sơ như trước kia. Vừa yêu vừa sợ. Nhưng đêm qua, không còn cảm giác bị kiến ăn râm ran rồi người mình mục dần ra, từ những lỗ nhỏ tin hin, mùn đất trồi dần lên, ùn ùn dâng. Không có hoa nở từ những hốc cạn. Đêm qua, người tôi đẫm nước. Giống như lạc vào thế giới của Mabool, tròng trành trên con thuyền của Noe chạy trốn loài người ác độc. Mênh mông là biển. Tuyệt vọng đường về.
Tuyệt vọng đường về. J bảo tôi đừng bao giờ tự cật vấn bản thân về những quyết định đã đưa ra. Điều đó là vô nghĩa. Tôi biết. Hình như nước tràn. Tiếng nước mềm mại lan tràn trên mặt đất. Hình như là từ bếp. Tiếng nước, tiếng còi xe cấp cứu, tiếng ánh sáng quẫy đạp cùng bầy thiêu thân ngoài cửa sổ...
Có tiếng bước chân.
Sàn nhà có kiến. Sao tôi quên?
"Tôi từng tin rằng những gì thấy trong mơ chỉ là sự gặp lại những việc đã xảy ra ban ngày. Chúng được lưu giữ lại đâu đó quen thuộc đến mức rất khó bác bỏ. Giá mà có thể yên tâm tin như vậy cho đến khi từ giã cuộc đời. Nhưng khổ nỗi luôn có quá nhiều giấc mơ của tôi xuất hiện những chuyện mà ngay cả trong trí tưởng tượng kỳ quái nhất cũng khó mà bịa ra được. Chúng không có bất cứ yếu tối nào gắn với đời sống bình thường khi ta thức. Nghĩa là ngoài xuất hiện trong giấc mơ ra, rất khó, thậm chí là không thể gặp những chuyện như vậy ở bất cứ đâu bởi nó không liên quan chút gì tới hiện thực. Nó khiến tôi phải nghĩ tới một hiện thực khác, không gắn tí ti gì với thực tại mà tôi ý thức, hiện thực chỉ có trong giấc mơ." (Tạ Duy Anh)
Điều này có thể đúng!
Tôi từng nghĩ tới thế giới ấy-thế giới của những giấc mơ. Nó là một chiều thế giới khác mà thôi, có lẽ là chiều thứ tư. Khi còn nhỏ, tôi từng đọc một câu chuyện, trong đó có tới chín chiều thế giới. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên hay ám ảnh tới mức khó thở và mệt mỏi cả. Nó chỉ là một chiều thế giới khác thôi. Nếu chưa quen, thì hãy tập làm quen với chúng. Thay vì chối bỏ nó một cách quyết liệt thì hãy nhe răng mỉm cười và hứng khởi ôm hôn.
Và, những buổi sáng, tôi vẫn thích ngồi yên nghe nhạc, đắm mình trong thứ ánh sáng xam xám ngoài cửa sổ, thế giới vẫn chỉ là những mảng màu hình ôvan cắt lát. Sự tỉnh táo, đôi khi, có thể giết chết những cảm giác đẹp nhất trong quá khứ. Ngốc nghếch trong những trường hợp như thế lại trở nên xa xỉ. Vô trách nhiệm và ích kỉ, chỉ là những ngôn từ sáo rỗng. Một công việc ổn định chỉ là vỏ bọc vô vị đến nhàm chán trong khi những nỗi đau lại rất thật.
Nhưng có thể khác được chăng khi thế giới tôi đang bị ăn mòn bởi những giấc mơ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



