2011/01/15

Where spring is sprung?

Photobucket

Praha, không sắc màu, không quá khứ, không tương lai

Photo by Du

Một buổi chiều cuối năm, K với tôi về những bản sao của chính mình. "Mọi nỗi đau như thể được dàn trải ra và nhìn dưới 1 lăng kính khác.Thề với cậu rằng cái cảm giác nhìn thấy một kẻ giống hệt mình thật ko thú vị gì." . Mùa xuân hụt nhiều phần. Và rối loạn. Bóng hoa vỡ nát. Nóng bất thường. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ được có thế. Ban công mới của K rộng đến đáng sợ. Cái ráng chiều dễ làm người ta rùng mình. Xiên một góc chéo qua hàng dài những chậu cây cảnh đương hoa là lò đốt vàng hương luôn đượm khói ngày Tết. Nhà rất mới, mà nếp thì cũ, cái không khí trầm mặc và ngột ngạt vẫn đeo bám.

Căn nhà cũ của K vẫn còn nguyên, vẫn chỉ cần 5 phút đi bộ từ nhà là tới. Rộng đến thênh thang. Tất cả đã được dọn đi. Duy có bông hồng là ở lại. Cây hoa cổ thụ, mỗi lần ra là bông bằng bàn tay, đỏ chói lói, kiêu hãnh như lửa thiêu đôi mắt buồn. Không hiểu sao cây hoa vẫn sống. Và vẫn đỏ như máu. Có lẽ vì nó đã được ăn quá nhiều bã thuốc nam thuốc bắc từ những cái ấm đồng. Cũng buổi chiều cuối, trên đường về nhà, ngang qua, nhìn thấy, tôi nghĩ có lẽ linh hồn của ngôi nhà đã hóa thân thành bông hoa ấy hoặc cây hoa đã hóa tinh. Yêu tinh hoa hồng có lẽ sẽ là một cô gái đẹp! Kèm theo đó có lẽ là những câu chuyện tình (cũng) đẹp và nhiều phần buồn bã! Như bất kì sự tích nào thôi.

Tôi vẫn thường gọi K là bông hoa bé nhỏ. Có đôi lúc tuổi trẻ băn khoăn, tôi nghĩ K đã được tinh hoa hồng nhập vào hoặc đeo bám mãi không thôi.

Chỉ là cảm giác thôi. Cũng cũ kỹ rồi. Tiếc nuối nhiều cái suy nghĩ ấy. Bởi giờ đây, mọi thứ lẫn lộn cả, những bông hoa ấy, tôi không thể phân biệt được hương sắc. Bởi mùa xuân hụt hay do tôi đã nhiều phần mỏi mệt?

.

A little bird, he told me so
He said come on, get on the go
Open your eyes the sky is full of butterflies
The blossoms on the trees stir up the honey bees
Spring makes my fever right

Spring fever, Spring is here at last
Spring fever, my heart's beating fast
Get up, get out spring is everywhere

Well if you feel the wanderlust
Just grab a car or hop a bus
In every town there's excitement to be found
So much is happening
Don't miss the joy of spring
The world's in love just look around

Spring fever comes to everyone
Spring fever, it's time for fun
Get up, get out spring is everywhere

2010/11/18

Thư K (4)



về nhà,
trẻ con khóc váng trời
ko đi bệnh viện đâu
điện thoại reo ầm ầm
có tổ chức gì ko?
âm âm
u u
hàng xóm cưa xẻ
nghiệt ngã
người ốm,trời ốm
trẻ ốm, già ốm
...
trời ngủ rồi

Lâm An. 2008

2010/11/04

Octorber Ends

.Kissing from deadland
.Kizuki's bracelets
.K's wink
.Alan's voice
.Keating 's cello
.Grey sea and cold wind
.Chaostic city


Photobucket

Mọi cảm giác đều mù quáng như dải đèn đường trên những cây cầu mình không nhớ nổi tên.

2010/10/24

old and wise

Photobucket


Đó là một ban đêm kì lạ tiếp nối màn sương đêm trước trên đường về tôi đã thấy. Bắt đầu từ buổi chiều tà, tôi lắng nghe tiếng gọi xen lẫn tiếng thở của thời gian rất khẽ. Những cuộc gặp gỡ tiếp sau đem đến cảm giác của một thành phố khác, của một lứa tuổi khác. Không phải cái tôi khô héo và cũ mòn.

Tối ấy, tôi nghe tiếng cười ríu rít của bầy chim sẻ đang cùng nhau ăn những hạt thóc trắng muốt. Vì một buổi tối đẹp trời, cũng phải, đến lũ chim cũng cần được yêu đời.

Đêm ấy, tôi có cảm giác đã chạm vào tận sâu hơi thở của thành phố. Nhẹ thôi, vì tôi đã để dành, bình minh ấy, cho lần sau, tôi nghĩ vậy.

Sớm ấy, tôi đã thấy sương mù dày đặc ở những con phố hẹp. Mùi cherry của Black Stone ươm nồng ban công ám khói. Chỉ một lát nữa, bình minh sẽ thắp sáng, những giao cảm của ngày sẽ tràn vào. Tôi sẽ chỉ còn là một chiếc hộp khép kín vuông vức được ươm nồng.

Thế nên, hãy yêu đến chết khoảnh khắc này!

2010/10/14

stop imagining

Here, you have to run as fast as you can to stay in the same place. Sometimes life leads us to moments that are far from our expectation, despite whatever feeling that those moment bring us. I might live that way, killing my feeling slowly day by day? .
I'm wasting, dreaming of the past, into the road of sadness. Will you love me as the winter comes?
.
Don't cast your shadow on my soul, please don't...
Spirit? What the fuckin' Spirit is? In this era, there are not many people really care about it?
Why be sad? Why not?


Suy nghĩ quả thực khó khăn. Làm điều gì đó cũng khó khăn. Chỉ có lời nói là dễ dàng.
Sự thực chúng tôi vẫn chỉ là những con mèo không có màng bọc chân, mỗi lần nhảy là một lần bỏng rát, và không ngừng hoang hoải.

Đi hoang trong tâm tưởng của chính mình!
.
.
.
cũng có thể
việc trồng những cái cây cạnh giường ngủ,
một buổi sáng nào đó
khi những dây leo trườn kín cửa sổ
đến ngạt thở
và những bông hoa đã kịp ăn hết không khí đêm qua,
tôi sẽ nằm chết như chú ve sầu
bên thềm cửa sổ mùa thu
mà không bao giờ biết vì sao

"We are as forlorn as children lost in the wood. When you stand in front of me an look at me, what do you know of the grief's that are in me and what do I know of yours. And if I were to cast myself down before you and tell you, what more would you know about me that you know about Hell when someone tells you it is hot and dreadful? For that reason alone we human beings ought to stand before one anotheras reverently, as reflectively, as lovingly, as we would before the entrance to Hell." (F.Kafka)
.
Okie, we are a fucked up generation!

2010/09/18

Wake me up when September ends

Khi trở về nhà, vòng hoa nhài thơm ngát đã bị nát bấy. Ngả sang màu vàng úa. Duy có mùi hương vẫn vương vấn trong chiếc ví đựng đủ thứ đồ linh tinh của tôi. Một buổi chiều thật dài với hai event, và rất nhiều người. Không có nhạc.

Dây hoa từ một người lái taxi không quen biết. Anh giải thích cặn kẽ cho tôi về cách người ta làm, và vì sao cứ sắp tới ngày rằm người ta bán và mua nó nhiều. Màu trắng tinh khôi của nó làm tôi nhớ những bông ngọc lan ven hồ Tây, những chùm thạch thảo đẫm sương, và những bông cúc khuy áo của mùa thu. Đã rất lâu, rất lâu rồi tôi chưa cắm hoa trở lại

Sau cùng, anh cho tôi một trong hai dây đang treo lủng lẳng cạnh bánh lái. Đó là cảm giác thư thái nhất trong tuần qua ở SG, sau khi trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời ở biển Cửa Đại.

.

Biển đã làm dịu bớt cơn giận dữ trong tôi. Thay vào đó, là một nỗi buồn lắng và dịu dàng. Cái cảm giác bản thể quen thuộc tuy có chút yếu ớt sống dậy. Buổi chiều ấy, tôi nằm trong biển, ngước mắt lên trên ngắm bầu trời chuyển từ màu xanh ngắt sang xám xịt. Đêm ấy trời bão. Đảo chỉ có điện 4 tiếng. Sóng rất lạ. Sáng sớm hôm sau trời ngả sang màu bàng bạc, mây mịn như nhung. Nằm giữa biển chờ thứ ánh sáng lẻ loi của ngày. Nhưng lạc hướng, nắng chỉ đến từ phía sau.

.

Gần đây, trong nỗ lực trả lời những câu hỏi của chính mình, tôi nhận ra tất thảy những thứ đang diễn ra chỉ là một bản sao không hoàn hảo của quá khứ hoặc một giấc mơ. Thế giới tiềm thức mạnh mẽ đang chi phối tôi bằng những diễn biễn của ngày hôm qua. Sự dễ dãi của bản thể trong những tháng gần đây đang làm tôi nao núng về tinh thần. Phản kháng hay hành động không bao giờ là quá khó.

Nhưng tôi cứ loay hoay mãi với việc làm sao để không làm tổn thương những hồi ức đẹp của mình đã từng có. Để khi bất chợt tới một quán cafe, một góc phố, một địa danh mình không cảm thấy tiếc nuối về một điều đẹp đẽ đã vỡ tan. 

Cái thói yêu chiều cảm xúc của chính mình làm tôi cứ loay hoay mãi. Có những thứ tôi cũng không nhớ được nó là gì, đã diễn ra như thế nào, nhưng cái cảm xúc lúc ấy, thế giới lúc đó màu gì thì tôi nhớ. Cứ thương nhớ cảm giác của chính mình, là một điều vô cùng đáng buồn. Bởi thực tế con người mới là quan trọng, nó là thực thể, còn cái cảm xúc cũ kỹ của tôi, dẫu có hiếm hoi thật đấy, xét cho cùng vẫn chỉ là cảm xúc trong khoảnh khắc đó mà thôi. Và nó đã chết ngay khi nó sinh ra. Mà tôi, vì quá yêu chiều bản thân mình đã lưu giữ nó lại.

Một cái chết lưu trong mình người sống. Hoại tử là điều không thể tránh khỏi.

.

Thốt nhiên tôi muốn chơi cờ cùng Hà quá. Chỉ để yên lặng và đi những nước mông lung.

Lẽ ra khi Hà sinh con, tôi nên ngừng chơi cờ. Cái nước cờ mà mọi người thường đi khác hẳn cách mà tôi với Hà vẫn chơi và cười vui với nhau. 

Tôi sẽ không chơi cờ nữa, không bao giờ nữa


2010/08/31

high tide

Bầy chim thiên di đập cánh hỗn loạn sau mưa luôn làm tôi sa bẫy chính mình.

Đôi mắt dài thăm thẳm của cô gái khu chung cư đối diện Sheraton muốn nói gì? Sao cô phải phơi quần áo vào một buổi chiều mưa? Người đàn ông ló mình ra ngoài cửa sổ nhìn chăm chăm xuống bãi xe mong muốn gì? Tôi không thích những khuôn hình đầy tính điện ảnh như thế. Nó giống như việc tôi đang quay một bộ phim với một thao tác máy duy nhất. Nhiệm vụ là lưu lại những hình ảnh đẹp nhất đang đứng yên. Chứng kiến một cái đẹp đang chết đi. Khoảnh khắc buồn rực rỡ!






Những giấc mơ như những ý tưởng được nhồi nhét vội vã trong đầu diễn ra hàng đêm. Nó phản lại cái tư duy nên ngủ nhiều của tôi. Những giấc mơ, về căn bản chúng chẳng mang một dấu hiệu nào hết, cho đến cái ngày nó trở thành sự thật sau đó không lâu.

Việc sống trong hai thế giới song hành một lúc, là quá sức. Những mối liên hệ lớn lên trong mơ, phát triển rực rỡ, và cũng phai tàn trong chính giấc mơ. "Những giấc mơ là một dạng hiện thực khác" - Du đã nói thế trong những dòng cuối cùng gửi cho tôi. Mỗi lần tỉnh giấc sau giấc mơ lạ lẫm, với những diễn biến như một câu chuyện dài chắp nối đêm này qua đêm khác, tôi đều nghĩ tới Du. Tại sao không bao giờ Du xuất hiện ở đó, trong những giấc mơ tôi?

Nỗi nhớ Du như một sợi gân mảnh được may sâu vào hệ dây thần kinh vốn nhập nhằng của tôi. Nó nằm đó, yên an, và nhẹ nhõm.