2010/04/24

The door into summer

Photobucket

"Con hãy gắng tiến vào, qua khung cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn đến nơi tai họa, đễn chỗ trầm luân, có biết bao kẻ đã đi qua rồi, nhưng nhỏ hẹp mới là khung cửa, là con đường dẫn tới Đời Sống, và rất ít kẻ tìm ra."

(Kinh Thánh Tân Ước)

Photobucket



Ký ức giống như một cái cây đã bị chặt. Vết cắt trên thân cây kể lại câu chuyện của nó. […] Ta có thể lấy ngón tay chạm vào một kỷ niệm nào đó, một khoảnh khắc lịch sử nào đó. Ký ức là một bổn phận: nó cho phép không lãng quên các nạn nhân của bạo lực. Nhưng nó cũng có khía cạnh u tối của mình, khi bị ám ảnh bởi nỗi thù hận […] (Claudio Magris)

Khi đọc bài phỏng vấn Magris, thì tôi nhớ nhất mấy dòng này. Tôi đã nhiều lần chứng kiến những cái cây chết dần chết mòn, cũng từng thấy những thân cây cổ thụ đổ ập xuống sau khi bị chặt rất mạnh. Ký ức cũng có thể bị chặt mạnh đứt đoạn như thế. Bằng cách nào nhỉ? Tôi đã luôn nghĩ về ký ức như một dòng sông không bao giờ cạn nước. Bất cứ lúc nào chẳng may soi xuống đó sẽ thấy rất nhiều rất nhiều những hình ảnh của ngày cũ, cũng có khi chúng chẳng mang ý nghĩa lịch sử nào hết mà vẫn khiến người ta bần thần. Có không ít những người bị ám ảnh bởi quá khứ - chẳng phải bởi thù hận, chỉ là bị ám ảnh thế thôi.

Trí nhớ rất kỳ lạ. Đôi khi tôi nghĩ chúng như một căn phòng với nhiều hộp ký ức nhỏ, có chút lộn xộn mất mát nhưng nó thuộc về mình hoàn toàn. Hóa ra không phải vậy. Bản năng phòng vệ của con người lại càng kỳ lạ, nó buộc trí nhớ tự xóa đi những lỗ hổng nghi hoặc cùng những nỗi đau quá sức. Trí nhớ ngắn hạn có lẽ cũng ở trường hợp này. Còn thể xác, khi quá đau đớn sẽ tự động tiết ra một loại hormone bảo vệ đồng thời tăng cường sức chịu đựng. Vì thế con người  tiềm ẩn sức sống mãnh liệt ?

Đà Lạt cuối mùa xuân không sương rất mềm. Cẩm tú cầu đã nhạt màu, từng chậu dã yên thảo được treo lên thắp lửa.  Dã yên thảo đẹp rực rỡ phì nhiêu. Và phai tàn nhanh đến không ngờ. Trước tiên là những bông màu tím gặp mưa nhạt màu đi, loang lổ sang những bông trắng, rồi rụng cuống. Còn lại những bông màu hồng sau đó không lâu cũng không sống nổi. Thật là, giấc mộng mùa xuân bên thềm mùa hạ cũng đến lúc tàn phai.

Bỏ hoang và băn khoăn, tuổi trẻ có là gì?

Mong mưa. Mỗi buổi chiều giông tới ngoài ban công, tôi đều mong mưa. Nhờ thế, tôi biết, hoàng hôn ở Sài Gòn cũng đẹp chói chang như thế. Bên thềm mùa hạ, trời mỗi ngày mỗi trong xanh. Nắng tưng bừng. Nóng đến bức bối. Nhưng cái vẻ ngất ngây của những con phố khi từng đợt hoa bay xoay xoay trong gió mùa hè thật khiến người ta đắm say.

Lần đầu tiên nghĩ tới mùa hạ mà lòng mênh mang.

2010/04/07

Căn phòng sáng

Căn phòng trống và sáng quá. Thứ ánh sáng rạng rỡ những ngày đầu hè làm cô ngột thở. Chiếc bình hoa vỡ cũng làm cô ngột thở. Không thể! Không, có thể chứ! Bằng chứng là nó đã vỡ. Mọi thứ để có thể vỡ. Vốn dĩ đã chỉ là những mảnh vụn.

Bình màu trắng, những vết khảm trai cũng màu trắng ngà. Nó là vật duy nhất có màu trắng trong căn phòng trước kia của cô. Những ngày tháng ấy, giữa bốn bức tường đen tuyền chỉ một lối vào, cảm giác nằm lăn ra đất vùi mình nghe nhạc là thích thú nhất. Khi R mang cho cô chiếc bình rồi quay người đi thẳng, cô nghe thấy tiếng tách vỏ của một cái hạt. Có lẽ là đang nảy mầm. Vệt sáng duy nhất ấy giờ đã vỡ. Cô đã rời khỏi góc tối màu đen từ một năm trước. Có lẽ nào vì bây giờ mọi thứ trong căn phòng này đều sáng rõ và yên ả quá, chiếc bình không còn ánh lên những thứ ánh sáng kì dị nữa, thế nên...

Chỉ là một cái bình hoa đã vỡ. Dù cho nó có ý nghĩa như thế nào, thì nó cũng đã vỡ. Thời điểm. Chỉ là thời điểm. Vấn đề, thời điểm một năm trước, cái bình hoa là cứu cánh, là vệt sáng cuối cùng giúp cô gượng dậy, thì năm nay,nó cần phải vỡ để mọi thứ chìm hẳn vào quên lãng. Thời điểm. Chỉ là những vết nứt trong dải kí ức dài thăm thẳm của mỗi người mà trong đó mỗi hình ảnh, mỗi sự vật đều có những câu chuyện riêng biệt. Không hề gì, căn phòng của cô vẫn rất sáng. Thứ ánh sáng rõ ràng gắt gao của mùa hè đổ lửa, vừa nhức nhối vừa dễ chịu. Thứ ánh sáng rực rỡ chói chang của buổi sáng và dịu dàng hiu hắt của buổi chiều tà ngày ngày ôm lấy cô, liệu có đủ sức để xua tan mảng bóng tối cố hữu?

Chỉ là một cái bình hoa đã vỡ. Căn phòng tối trở về với cô. 6 tháng trong căn phòng 13m2 sâu hun hút như miệng giếng chỉ có một lối vào. 6 tháng vừa đủ để biết cảm giác vừa yêu vừa sợ một thứ gì đó có thể mãnh liệt đến đâu. 6 tháng vừa đủ để bắt đầu biết nói. Căn phòng tối om chỉ có một lối vào. Mọi thứ chật chội và gần gũi, lúc nào cũng lo bị chết ngạt trong hương hoa lys trắng. Mà không chết. Tháng Tư đến, cũng không chết. Đang nói mà lặng câm cũng không chết. 6 tháng trong căn phòng tối đủ cho cả kết thúc lẫn bắt đầu.

Chỉ là một cái bình sứ trắng đã vỡ. Ảo ảnh tháng Tư trở về. Tại sao năm nào cũng vào tháng Tư? Ảo giác hoang tưởng lãng mạn hay hình dáng cuối cùng của việc lột da? Thật hoang đường, đây không phải là hội chứng hình ảnh Deja Vu. R nói "đừng buồn, tớ sẽ mang cho ấy một cái bình khác.". Thế nhưng, trời ơi, cái bình mới sẽ thuộc về căn phòng sáng. Sáng hoàn toàn và rạng rỡ. Không phải thuộc về chiếc giếng trời màu đen hun hút sâu kia. Không bao giờ cả! Giống như tháng Tư. Vẫn là 30 ngày chớm hè đầy nắng vàng ươm và gió dịu dàng. Vẫn là 30 ngày loa kèn xanh muốt cả dãy phố dài, lập lòe nở. Vẫn là 30 ngày đi về đợi chờ dìu dặt xúc cảm yêu ghét cuồng điên mơn man xảo trá. Vẫn là 30 ngày đấy thôi...mà sao không năm nao không có người chết, không năm nao không có những điều vụn vỡ, không năm nao không mất mát đớn đau...

Căn phòng sáng thật. Ban đêm cũng vẫn sáng. Một bóng đèn sáng lóa cả phòng. Cộng thêm thứ ánh sáng của đèn cao áp chiếu ngoài cửa sổ. Sáng đến phát điên.

2010/03/23

Thư K (3)

Photobucket

Photobucket

Photobucket

sẽ ra sao
nếu những buổi chiều không còn những tiếng giục giã đợi chờ
từ dưới chân ô cửa sổ u uất
tiếng gọi cô
đánh thức khoảnh khắc bình thường,
dậy ăn đi chơi
dậy, ăn, đi, chơi
có thể ở một trạng thái bao lâu
có thể nhịn đói trong bao lâu
có thể nằm nghiêng trong bao lâu
có thể nghe một bản nhạc trong bao lâu
màu sẽ rơi loang lổ lấn chiếm như thế nào
bao lâu thì sẽ khô
sẽ nứt
sẽ vỡ
những buổi trưa,
những buổi trưa,
không một tiếng gọi
thời gian chết chìm trong sương mù tưởng tượng

Lâm An. 

2010/03/22

Vọng khúc

Photobucket

Photobucket

Photobucket

I/
Em vùi mình trong những chuyến đi
Ngang qua những con đường gió bụi đầy hoa rực rỡ
Ngang qua những mảnh đất trầm lắng trong sương
Ngang qua những linh hồn lạc lối thiên đường
Ngang qua những ngày tháng Tư trắng xoá thảm thương

Tháng Tư năm nay đã có màu sắc khác,
em ùa vào dã quỳ vàng rực cao nguyên
khát cháy như gió cuốn,
và những cành phượng tím ngất
lấp kín em trong sương mù thành phố hoa
ngất ngây
đắm say
Tháng Tư,
loa kèn thôi trắng khoảng trời em mê mải
nỗi nhớ thôi hoang hoải
bay.

Photobucket

II/
Về đi, kẻo tàn mùa hoa
loa kèn vẫn xanh muốt từng góc phố em quen
Hà Nội tháng Tư đẹp mê mải,
chờ em.

Về đi em,
dẫu những con đường vẫn dài và rộng lắm
dẫu những thổn thức đớn đau nơi ấy là có thật
dẫu lồng ngực em không ngừng nổ tung
mỗi lần cất bước thiên di

Về đi em,
ảo ảnh hoàng hoa ngập ánh mù sương
chẳng thể chôn chặt đôi mắt buồn thăm thẳm,
cảm thức giao hòa lãng mạn mênh mang
chẳng thể làm vơi lệ mắt em hoen sầu,

Về đi em,
cao nguyên dù thắp lửa em khát cháy
ngọn thác kia có rưới suối nguồn em mát trong
gió Langbian không ngừng hát tình ca
thổn thức,
vẫn nhớ từng góc phố hắt sáng đêm giao mùa
vẫn nhớ chén trà nóng bỏng môi đêm đông giá rét
và nhớ những mùa hoa bỏ lại
phía sau.

phía cuối con đường vẫn là tháng Tư
vẫn là tháng Tư
tháng Tư.

Lâm An. April-2009

Thư K (2)

Cũng vô lý như lần kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh

(Bùi Giáng)


Photobucket


Photobucket

Photobucket


Tháng Tư năm nao cũng có một người chết!
Năm trước
Năm nay
Và năm sau nữa
Tháng Tư năm nao cũng có một người chết
Và một người
Còn sống
như đã chết
Tháng Tư năm nao cũng yên ả
như
một đám tang trắng xoá loa kèn
trắng xoá mưa
Tháng Tư năm nao cũng trong veo
như
nước mắt em một buổi chiều
đưa tiễn
anh!


Lâm An. April-2007

2010/03/18

Tháng Tư: Một mình ở Tây Nguyên (3)

III/ Đà Lạt ấy mà, chỉ ngồi yên một chỗ thôi cũng thấy sung sướng rồi

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

"phố núi cao phố núi đầy sương phố núi cây xanh trời thấp thật buồn cô khách lạ đi lên đi xuống...."

Chẳng hiểu sao cái câu hát kia - với tôi - là để nói về Đà Lạt, chứ chẳng phải Pleiku như nó vốn là. Cũng chẳng trách, bởi những ngày đầu tiên tôi tới Đà Lạt, thành phố ngập sương và mưa nhẹ. Rời khỏi Daklak được 2 tiếng, trời bắt đầu mưa rả rích, khi ấy vừa vào tháng Tư - nghĩa là vẫn đương là cuối mùa xuân. Khó có thể diễn tả cảm giác của buổi trưa ấy, khi ngang qua đường đồi cheo leo, giữa con đường cúc quỳ cuối mùa lác đác mà vàng ruộm. Cuối chiều tới nơi, thấy mình lạc vào cõi khác, cũng rẻo đất Tây Nguyên mà sao dịu dàng. Sương mù bắt đầu dày lên. Đi bộ là giải pháp tốt nhất sau mấy tiếng ngồi xe, cũng là để hít hà mùi hương của thành phố hoa đang chìm dần vào hoàng hôn.

Photobucket

Photobucket

Photobucket
Hồ Xuân Hương

Đà Lạt lần đầu tiên tôi đến, có rất nhiều ấn tượng, và chuyện kể, cả kỷ niệm nữa. Nhớ nhất trong chuyến ấy, có lẽ là việc mình tình cờ thấy một vụ tự tử ngay đêm đầu tiên ở Đà Lạt. Vì tình, một cô gái. Trước lúc nhảy, gào khóc gọi tên người yêu với bạn thân, thế nên, chỉ chịu lạnh một chút chứ không sao. Nhớ vì cảm giác cô ấy hoàn toàn không muốn chết, thứ hai là vì phản ứng của những người xung quanh. Bởi thế, tự nhiên, thấy quạnh quẽ và dửng dưng. Thấy thương cho hồ Xuân Hương và hàng phượng tím xung quanh.

Photobucket
Dưới chân đồi Cung Tơ Chiều

Cũng trong đêm đầu tiên ấy, lên Cung Tơ Chiều gặp chị Giang, nghe chị hát, nói chuyện một chút với "người đàn bà điên". Chị vừa trêu chọc, vừa lấp lửng về vườn quỳnh hương bí mật lẩn khuất trong những ngọn đồi ở Đà Lạt. Và rồi, một chút bâng khuâng khi chị bảo "em may mắn lắm, vì Đà Lạt chẳng mấy khi vừa có trăng sáng vằng vặc vừa có sương mù dày đặc như thế đâu, hãy tận hưởng đi...". Ừ, tới Đà Lạt rồi, chỉ muốn lăn ra trên những thảm cỏ xanh, chẳng buồn nghĩ ngợi nữa, thả mình trôi đi. Cảm xúc vẫn luôn là chiếc bánh nhiều phần.

Photobucket

Photobucket

Photobucket
Cafe ở Đà Lạt...

Qua ngày mới, cafe, cafe và cafe. Ở đây, quán cafe nào ngồi cũng thấy dễ thương. Nhưng thích nhất là ngồi ở Tùng sáng sớm thật sớm ngắm người dân bắt đầu vào chợ hoặc lúc chiều khi chợ đồ cũ vừa dọn ra. Ở Đà Lạt có chợ đồ cũ đáng yêu với những lối đi bé xíu xiu, những lời rao đi từ xa đã nghe thấy, đồ thì đa dạng, không mua ngắm chơi thôi cũng đủ thích. Buổi trưa lon ton qua Mei Xuân Hương vì thấy một loạt xe vespa cổ đứng thẳng hàng nhìn thinh thích mắt. Thích nghe nhạc có thể đi xa hơn một chút, leo lên Audiophile - quán nằm trong một ngôi biệt thự trắng cách xa thành phố 7km - chỉ mở buổi chiều, chủ quán dễ thương, nhạc dễ thương, khung cảnh dịu êm và những ô cửa sổ đầy sáng. Từ cửa sổ Audiophile có thể thấy chùa Lâm Tiền Ni xa thăm thẳm trốn trong núi, chỉ khoe ra bức tượng Phật trắng toát cuồng si, trường Cô Văn lạnh lẽo phía lưng đồi, những ngôi nhà thấp mái lụp xụp của một - Đà Lạt - không khách du lịch.

Đồ ăn ở đây khá đơn giản, không thiếu thứ gì nhưng cũng chẳng quá cầu kỳ món gì. Nhưng cực ấn tượng một quán ăn nằm nép mình trên đường đi xuống Suối Vàng. Khách tới, chủ mời rượu "chỉ tính tiền đồ ăn, rượu uống được càng nhiều càng tốt". Hỏi ra mới biết, chủ quán mê nhậu nên đã bỏ việc mở quán, vợ là giáo viên cũng bỏ theo chồng. Hai vợ chồng vui thú điền viên lúc nào cũng tươi cười tất bật. Quán nằm chênh vênh, phía dưới là một hồ nước, phía trên là con đường dốc, đi đường khéo duyên thì gặp. Đồ ăn ở đây rất ngon, có cơm lam, gà nướng, thịt heo mọi nướng, giá cả lại rẻ, lại có rượu ngon miễn phí, khách cứ gọi là say ngất ngư chẳng muốn đi tiếp. Đến chừng nhấc mông được đứng dậy, thì chủ lại níu tay bảo cho thử hai loại quý ngâm riêng cho chủ uống, bởi cái duyên "lâu lắm chẳng gặp cô gái nào uống được rượu nhiều mà vui". Hai loại, một xanh ngắt ngằn ngặt được ngâm từ mười mấy loại rau mầm trong rừng, một vàng óng ánh được ngâm từ chín loại bào thai thú rừng, mỗi loại một chén thôi, cũng đủ để nhớ mãi. Hẹn ngày quay lại uống thêm và đánh cờ với chủ.

Suốt những ngày ở Đà Lạt, tức thở là cảm giác thường trực. Phần vì nhung nhớ loa kèn tháng Tư của Hà Nội, phần vì nao nao khi nghĩ tới chuyến đi sắp kết thúc. Giống như những giấc mơ, dù đẹp đẽ hay buồn bã, thì khi kết thúc cũng chỉ có một mình...Những con đường bao giờ cũng thú vị hơn là những cái đích đến, biết làm sao. Phần vì tôi - đã - trót - ngã - vào - một - vũng - nước - mưa trên con đường ở Đà Lạt tối hôm ấy, để buồn vương mãi đến hôm nay....Giờ nghĩ lại, có lẽ bởi cảm giác "muốn đi" còn chưa hết, mà tôi, không quay về như dự định, đột ngột bước tới vùng đất không có trong lịch trình, để rồi sau này chuyển dịch một cách không ngờ. Ấy là Sài Gòn, nơi trong tiềm thức tôi luôn là thành phố của mất mát, và là mảnh đất hứa của nhiều người. Thực là những cuộc thiên di chẳng mấy khi có điểm dừng.
Lâm An

2010/03/08

n.i.n.e



Photobucket

Photobucket

Photobucket

vào ngày thứ chín,
ở cây cầu mang thai những ngọn đèn hoài thai với cái bóng của chính mình
sắp đặt,
một giới tính lạ
không ngừng lớn lên tự bên trong
vùng vẫy quyết liệt,
đòi ra?

vào ngày thứ chín,
trong căn phòng ám khói những làn khói ngoại tình với mùi hương của chính mình
dấu hiệu?
thời của ngờ vực
ngụy trang trong màu trắng mong manh
dịu dàng mơn trớn,
chết chìm?

vào ngày thứ chín,
trên bàn tay xanh ngắt những ngón tay xanh muốt giết chết màu xanh của chính mình
tưởng tiếc
vận mệnh tàn phai
rình rập mảnh chỉ tay mỏng tang
nhóm đỏ tàn tro
lấp lóa

vào ngày thứ chín,
giữa giếng đồng cũ nát những chiếc gương mất mát soi tìm hình ảnh của chính mình
bỏng rát
giữa đêm khát cháy
đi hoang trong thế giới thứ tư
dịch xanh tràn óc
tuyệt vọng.

Jan.2010.Lâm An