2016/04/27

#thelostsea

We don't talk anymore. Chúng ta đã ngừng nói chuyện. Chúng tôi đã ngừng nói chuyện. Tất nhiên đều do thói thất thường của tôi. Và nước Pháp. Và tháng Tư. Và những giấc mơ. Và sự tưởng tượng. Và sự hỗn loạn của thế giới. Vì một nghìn lý do, tôi đã dừng nói chuyện.



Vì thế buổi chiều hôm ấy trở nên vô phương. Không một tiếng nói, không một chữ cái và không một ai. Ngay cả cơn giông đầu mùa cũng đến trong thinh lặng. Những đứa trẻ chạy chơi trên bãi cát mới tò mò về dãy kè đá xa xa. Cũng như tôi, chúng đã chạm chân xuống bãi hoang nhỏ phía dưới kè đá. Bãi biển mới hình thành chưa lâu ấy còn quá nhỏ và chật hẹp. Nhưng vẫn là một bãi biển với làn nước mát lạnh và đẹp lạ kỳ. Có lẽ một bãi hoang nhỏ này, với kè đá được xây nên với mong ước níu giữ một vùng biển đã mất phía xa ấy, sẽ theo năm tháng mà trở thành một vùng vịnh hẹp. Nhiều năm sau có thể chúng tôi sẽ có một Bãi Môn nho nhỏ nằm giữa kè đá lúc này đã xanh rêu nhiều tầng. Đó phải chăng là ước vọng của những người đã xây kè nuôi cát ở đây, để níu giữ một vùng biển đã mất?



















Trong buổi chiều vô phương ấy, tôi thấy mình đã mất tất thảy, chỉ còn có biển. Nhưng vào khoảnh khắc cuối chiều, khi nhận ra mình đang ngồi giữa bãi biển đã mất, tôi thấy biền hư ảo và lạc lõng hơn tất thảy chúng tôi. Sự đơn độc của biển cả, cả nỗi đau đớn ấy, tĩnh lặng đến bao la. Bao năm nay, tôi, chúng tôi đã đều vay mượn từ đó mà vẫn tưởng ra rằng lòng mình sâu sắc biết bao nhiêu. Tôi bỗng muốn khóc oà và kể cho ai đó nghe về vùng biển đã mất, ở trước mắt và ở sâu bên trong mình.

Nhưng chúng tôi đã không nói chuyện nữa rồi, tôi đã không nói chuyện nữa rồi,
không bao giờ nữa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét